Ban Ki Moon – Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài

Tổng Thư Kí Liên Hợp Quốc Ban Ki Moon – Con Rồng Của Châu Á . Cuốn sách nói về cuộc đời của ông từ khi còn là một cậu bé, đến khi trở thành Tổng Thư Kí Liên Hợp Quốc. Ông luôn là tấm gương cho các thế hệ trẻ noi theo.  Đọc xong cuốn sách mình học được rất nhiều điều từ Ông, những bí quyết tự học tiếng anh, để đạt được thành công chúng ta cần phải làm từ những việc nhỏ với một niềm đam mê lớn. Một cuốn sách rất hay, mọi người nên đọc để có động lực cho bản thân đạt được những thành công trong công việc cũng như cuộc sống.

Xem giá bán

icon vinabook Ban Ki Moon   Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài icon adayroi Ban Ki Moon   Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài icon lazada Ban Ki Moon   Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài

Tác giả: Shin Woong Jin

Mô tả

Từ khi còn là một cậu bé cho đến khi trở thành Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, ông luôn là tấm gương học tập không ngừng nghỉ cho thế hệ trẻ noi theo. Sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng hẻo lánh ở Hàn Quốc, với khả năng tập trung cao độ, sự đam mê bất tận với những điều mới lạ đặc biệt là niềm yêu thích học tiếng Anh từ nhỏ, ông đã chiến thắng trong cuộc thi hát tiếng Anh do Hội chữ thập đỏ Mỹ tổ chức. Tấm vé tham gia Chương trình thăm quan nước Mỹ dành cho học sinh sinh viên quốc tế – VISTA và cuộc gặp gỡ với Tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy ở Washington D.C đã thổi bùng ước mơ trở thành nhà ngoại giao trong ông.

Trong những tháng năm sau đó, bằng sự đam mê và nỗ lực không ngừng, ông đã trở thành niềm tự hào của người dân Hàn Quốc, người đứng đầu của một trong những tổ chức quyền lực nhất thế giới và hơn hết là người soi đường tin cậy cho ước mơ của biết bao thế hệ trẻ.Cuốn sách Ban Ki Moon – Hãy học như kẻ ngốc và mơ ước như thiên tài ra đời mới đó đã 5 năm. Trong thời gian đó, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki Moon đãbôn ba khắp nơi vì hòa bình thế giới và vì những vấn đề mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu, vấn nạn đói nghèo,… Và bằng những nỗ lực đó, ông được tín nhiệm tái đắc cử vị trí này nhiệm kỳ thứ hai.

Hơn nữa, thế hệ trẻ Hàn Quốc đã không do dự bình chọn Ban Ki Moon là nhân vật được tôn kính nhất tại đất nước này.

Trích đoạn sách hay

Trái tim thổn thức khi nghe ba tiếng “nhà ngoại giao”

Thầy Kim Sung Tae tập trung các học trò giỏi hoặc gương mẫu và kết nạp họ vào Hội Chữ thập đỏ Thanh thiếu niên bởi theo thầy, cần phải xây dựng tinh thần biết phụng sự xã hội và nhân loại ngay từ buổi đầu cho những học sinh ưu tú bởi họ chính là động lực phát triển của nước nhà trong tương lai. Buổi đầu, Ki Moon khá miễn cưỡng gia nhập Hội Chữ thập đỏ Thanh thiếu niên bởi cậu khá nhút nhát, nhưng thầy Kim Sung Tae đã hết mực khuyến khích. Chính nhờ tham gia các hoạt động của Hội mà cậu đã có những trải nghiệm vô cùng bổ ích. Ở đó, Ki Moon đã được gặp gỡ nhiều người bạn tốt cũng như bước đầu nhen nhóm trách nhiệm đối với xã hội và đất nước. Những trải nghiệm này đã trở thành kiến thức nền tảng cần thiết và hữu ích cho Ki Moon trong quá trình hoạt động ngoại giao sau này.

Thầy Kim Sung Tae luôn kỳ vọng vào cậu học trò chăm chỉ và trung thực của mình đồng thời luôn dõi theo từng hoạt động hàng ngày cũng như thái độ học tập của Ki Moon. Một hôm, thầy đã gọi Ki Moon đến và nói.

“Ki Moon này, em đã chọn cho mình nghề nghiệp trong tương lai chưa?”

Ki Moon không vội vàng trả lời ngay.

“Em cũng biết rằng thầy từng theo học ngành ngoại giao chính trị đúng không? Vì thế thầy cũng muốn nói với em rằng nếu em làm một nhà ngoại giao thì rất tuyệt. Em giỏi tiếng Anh, tính tình lại hòa nhã, không ưa tranh cãi với người khác.”

“Vâng, em cảm ơn thầy vì đã khen ngợi và cho em lời khuyên. Nhưng đúng là em chưa bao giờ nghĩ đến nghề nghiệp cụ thể nào trong tương lai thầy ạ. Nhà ngoại giao ư…”

Ki Moon cảm thấy ngượng ngùng khi được thầy hết lời khen ngợi. Đúng là vào thời bấy giờ, ngoại giao là một nghề mới lạ nhưng dường như đã từ lâu, Ki Moon bắt đầu nhen nhóm ước mơ này. Tuy nhiên, trong đầu cậu chưa bao giờ định hình khái niệm “nhà ngoại giao” một cách rõ ràng và cụ thể. Bởi đó là thời điểm khó có thể hình dung ra con đường trở thành nhà ngoại giao là như thế nào. Hơn nữa, bấy giờ Ki Moon còn chưa từng đặt chân đến Seoul chứ nói gì đến nước ngoài. Trong khi các bạn học của cậu thường xuyên được lên Seoul thăm họ hàng vào các kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông, thì hai bên họ hàng của Ki Moon lại toàn sống ở Choongchungdo. Vì thế, bàn đến việc này giống như đang nói chuyện gì xa xôi lắm. Mặc dù vậy, trái tim cậu vẫn loạn nhịp khi nghe đến ba tiếng “nhà ngoại giao”.

Bước ra khỏi lớp học, Ki Moon vừa đi vừa lẩm nhẩm cụm từ “nhà ngoại giao”. Đúng là một cụm từ mới mẻ nhưng cũng không quá lạ lẫm với cậu và đó là cụm từ đã từng khiến trái tim cậu bồi hồi.

Có một chuyện đã xảy ra từ khi Ki Moon còn học tiểu học. Lúc bấy giờ, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Byun Young Tae (Bộ trưởng Ngoại giao thứ ba, nhiệm kỳ 1951-1955) đã ghé thăm trường Tiểu học Kyohyun, Choongjoo trong loạt chương trình viếng thăm và phát biểu diễn văn tại các trường tiểu học trên cả nước. Ở trường Ki Moon, ai cũng tất bật chuẩn bị để tiếp đón vị khách nổi tiếng này. Tất cả các học sinh tập trung tại sân vận động theo chỉ thị của các giáo viên. Hôm đó, Bộ trưởng Byun Young Tae thay vì chia sẻ về ngành ngoại giao, ông đã có bài diễn văn đề cập đến tầm quan trọng của sức khỏe đối với học sinh. Ông nói, “Các cháu là tương lai của Đại Hàn Dân Quốc chúng ta. Vì thế, hãy siêng năng rèn luyện thể lực bởi sức khỏe chính là nguồn lực của quốc gia.” Nói rồi ông cởi áo, nâng tạ và phô diễn thân hình chắc nịch của mình. Lũ học trò giương mắt tò mò nhìn ngài Bộ trưởng. Những trò yêu thể thao tỏ ra thích thú vô cùng. Nhưng với cậu học trò Ki Moon vốn không giỏi thể thao, cậu cảm thấy việc trở thành người tài giỏi, đi khắp nơi để phục vụ đất nước giống như Bộ trưởng Byun Young Tae thật là kỳ diệu. Và cậu nhớ mãi câu nói của ông, “các cháu hãy học hành thật chăm chỉ để lớn lên thành tài phục vụ đất nước.” Sau cuộc viếng thăm và phát biểu của Bộ trưởng, Ki Moon thường nói với gia đình và bạn bè xung quanh rằng “Ki Moon cũng muốn làm công việc phụng sự đất nước.”

Và cậu cũng đã có cơ hội được thể hiện quan điểm của mình về vấn đề thời sự quốc tế.

Đó là năm Ki Moon học lớp sáu ở trường tiểu học. Cậu đã viết thư kiến nghị gửi đến Tổng thư ký Liên Hợp Quốc lúc bấy giờ là Dag Hammarskjold(2) liên quan đến phong trào khởi nghĩa của nhân dân Hungary.

Kể từ sau Thế chiến thứ hai, Hungary chịu ách thống trị của Liên Xô. Đảng cầm quyền lúc bấy giờ là Đảng Lao động đã bị chia bè phái dưới sự ảnh hưởng của nhà độc tài Xô Viết Stalin. Tự do biến mất và nền kinh tế ngày càng khó khăn. Sau đó, vào năm 1953, sau khi Stalin mất, tại các quốc gia Đông Âu vốn oán thán về thể chế thống trị độc tài quân sự của Stalin đã nổi lên dư luận phê phán và nhiều phong trào đấu tranh chỉ trích Stalin đã diễn ra. Đồng thời, khát vọng tự do của nhân dân ngày một trỗi dậy mạnh mẽ. Ngày 23/10/1956, cuộc khởi nghĩa chống chế độ độc tài của Đảng Cộng sản đã diễn ra tại Hungary. Đương nhiên, người kế nhiệm Stalin lúc bấy giờ là Khrushchev(3) không thể nhắm mắt làm ngơ. Ông đã huy động xe tăng và tiến hành tấn công vũ lực đối với Hungary. Nhân dân Hungary đã không chịu khuất phục và suốt 13 ngày đêm liên tục đấu tranh, hô vang khẩu hiệu “Hãy trao trả tự do”. Tuy nhiên, phong trào khởi nghĩa của nhân dân Hungary đã kết thúc trong thất bại. Hơn 2.500 người thiệt mạng và 20.000 người bị thương dưới cuộc tấn công của binh đoàn thiết giáp Liên Xô. Cuối cùng, đa phần những người sống sót phải lưu vong sang các nước khác để lánh nạn.

Ki Moon đã đứng trước toàn thể học sinh của trường và đọc bức thư thể hiện thái độ chỉ trích cuộc tấn công phi nghĩa của Liên Xô đối với Hungary.

“Kính thưa Ngài Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Hammarskjold! Nhân dân Hungary đang đối đầu với Chủ nghĩa Cộng sản để đấu tranh đòi quyền tự do. Ngài cần phải có hành động giúp đỡ họ vì hòa bình thế giới.”

Ngay khi Ki Moon đọc rành rọt bức thư của mình, các thầy cô đã kêu gọi toàn thể học sinh vỗ tay tán thưởng. Đối với bọn trẻ, những vấn đề như tự do dân chủ của Hungary hay ngài Hammarskjold không có gì thú vị. Ki Moon hẳn không hiểu rõ về cuộc cách mạng Hungary hay tổ chức Liên Hợp Quốc, công việc của ngài Tổng thư ký hay những vấn đề thời sự chính trị quốc tế nhưng cậu có thể phán đoán được đúng sai. Cậu không thể nào lý giải nổi lý do của việc huy động binh đoàn thiết giáp đến nước khác và sát hại người dân của họ. Cậu phải hành động, phải lên tiếng vì chính nghĩa. Đối với một học sinh tiểu học, suy nghĩ này có vẻ “quá sức”.

Và thú vị thay, mối nhân duyên lại kéo dài thật lâu sau đó. Đúng 50 năm sau, Ban Ki Moon đã được chính phủ Hungary trao tặng “Huy chương vì Tự do của Hungary”.

Mùa thu năm 2006, trong buổi lễ nhậm chức Tổng thư ký Liên Hợp Quốc của mình, Ban Ki Moon đã nhắc đến câu chuyện nhỏ này trong bài diễn văn và nhận được sự đánh giá cao từ chính phủ Hungary. Ai biết được rằng một hành động nhỏ của cậu học trò năm xưa sẽ được trao tặng huy chương 50 năm sau đó?

Thử sức với chương trình tham quan Hoa Kỳ VISTA

Khi ước mơ trở thành nhà ngoại giao đang ngày một lớn dần trong Ki Moon, thì bỗng một hôm, thầy Kim Sung Tae gọi Ki Moon đến và bảo:

“Ki Moon này, có một cơ hội đi tham quan nước Mỹ, em thử sức xem nào.”

“Nước Mỹ ạ?”

Ki Moon không tin vào tai mình phải hỏi lại thầy. Thầy vỗ vai Ki Moon và cười lớn “Cậu nhóc này, em làm gì phải giật mình thế!” Sau đó, thầy giải thích về Chương trình tham quan nước Mỹ dành cho học sinh quốc tế – VISTA (Visit of International Student to America) cho cậu học trò Ki Moon đang ngạc nhiên đến mức không nói nên lời. Lúc bấy giờ, hàng năm, Hội Chữ thập đỏ Mỹ đều tổ chức chương trình tham quan tìm hiểu nước Mỹ bằng việc mời các thanh thiếu niên quốc tế đến thăm đất nước họ trong vòng một tháng. Với tư cách là quốc gia đồng minh của Mỹ, đương nhiên, Hội Chữ thập đỏ Hàn Quốc cũng nhận được lời mời tham dự. Hội Chữ thập đỏ đã gửi công văn đến các Sở giáo dục địa phương để thông báo về chương trình này. Vốn rất quan tâm đến tương lai của học trò, không lý nào thầy Kim Sung Tae lại bỏ qua tin tức này. Thầy biết rằng chỉ cần đạt giải trong kỳ thi tiếng Anh sắp diễn ra tại Seoul là học sinh có thể tham gia chương trình VISTA.

Việc Ki Moon ngạc nhiên như vậy không có gì khó hiểu. Vào thời điểm đó, chưa có ai ở Choongjoo từng được đặt chân đến Mỹ. Thêm vào đó, làm sao có thể tưởng tượng nổi viễn cảnh cậu học trò cấp ba với mái tóc húi cua này có thể được đến Mỹ!

Thầy Kim ôn tồn nói với Ki Moon, lúc này đang không thốt nên lời:

“Dĩ nhiên, không dễ gì có được cơ hội đến Mỹ. Nhưng thầy chưa từng thấy học sinh nào đam mê tiếng Anh và học hành chăm chỉ như em. Cho nên thầy nghĩ em là người xứng đáng hơn cả.”

Lúc này, Ban Ki Moon mới bình tâm lại và lấy hết can đảm trả lời thầy:

“Vâng, em sẽ thử sức một lần xem sao thầy ạ.”

Thầy Kim đã đoán trước được rằng Ki Moon sẽ chấp nhận đề nghị này. Dù khá kiệm lời và sống nội tâm nhưng thầy hiểu Ki Moon là một chàng trai biết cầu tiến và bản lĩnh so với lứa tuổi của mình. Dù chỉ là cậu học sinh lớp 12 nhưng thầy tin Ki Moon không phải là đứa học trò có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này.

Ở Seoul, các trường phổ thông trung học danh tiếng tiêu biểu như trường Kyungki, Seoul, Kyungbook… đều là những đối thủ đáng gờm. Thầy Kim Sung Tae cho dù có là giáo viên dạy giỏi ở trường đi chăng nữa thì thầy cũng không thể phủ nhận sự hạn chế của bản thân. Mặc dù vậy, thầy vẫn tự tin cho rằng nên để Ki Moon, cậu học trò xuất sắc của mình thử sức.

Sắp bước vào năm cuối cấp, lại phải chuẩn bị cho kỳ thi tiếng Anh nên Ki Moon rất bận rộn. Thế nhưng, qua quá trình chuẩn bị cho cuộc thi, Ki Moon đã học hỏi được nhiều điều bổ ích không ngờ, dĩ nhiên, phải kể đến việc nâng cao khả năng tiếng Anh của cậu. Thầy Kim đã gợi ý Ki Moon nên đọc báo tiếng Anh và tập trung vào mảng thời sự:

“Em nên nhờ ai có việc đi Seoul mua giúp các tờ báo tiếng Anh, như tờ Korean Times chẳng hạn.”

“Vâng ạ.”

Kể từ đó, nhờ đọc báo tiếng Anh, Ki Moon không những trở nên quen thuộc với văn phong đa dạng, sinh động trong tiếng Anh, mà cậu còn được mở mang tầm nhìn về thế giới rộng lớn. Đối với cậu, việc học tiếng Anh qua báo chí quả thật rất thú vị.

Trước vòng chung kết cuộc thi tiếng Anh sắp diễn ra tại Seoul, dĩ nhiên, Ki Moon đã được chọn làm gương mặt đại diện cho trường Choongjoo. Đó là vì tất cả các học sinh khác trong trường đều có suy nghĩ rằng “Sao có thể thắng được học sinh Seoul”, hay “Kỳ thi khó thế, làm sao giành giải được?” nên không cậu bạn nào của Ki Moon đăng ký tham gia. Dù trở thành đại diện của trường Choongjoo tham gia cuộc thi, Ki Moon luôn tâm niệm rằng “Chỉ cần làm thật tốt, mình sẽ có cơ hội tham gia chương trình tham quan nước Mỹ”. Nhưng đồng thời, cậu cũng không khỏi lo lắng khi sắp phải đối đầu với rất nhiều các bạn học giỏi khác tại Seoul. Thế nhưng, không phí thời gian cho những lo lắng không đâu như thế, cậu thay đổi suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hơn.

“Mình đã quyết định thử sức thì phải tham gia đến cùng. Cho dù kết quả ra sao, thì đây cũng là dịp để mình cọ xát và biết thêm về năng lực của các bạn ở Seoul. Vả lại, nếu có thất bại đi nữa thì cứ xem như đây là một chuyến tham quan Seoul vậy.”

Nghĩ vậy, Ki Moon thấy lòng mình thư thái hơn và tinh thần chuẩn bị cho cuộc thi cũng thêm phấn chấn.

Đề bài của cuộc thi này được một giáo sư đại học nổi tiếng đưa ra. Các thí sinh giỏi tiếng Anh trên cả nước đều tề tựu đông đủ. Ki Moon lướt nhìn các bạn thí sinh cùng tham dự kỳ thi và cậu chợt thấy mình thật nhỏ bé khi đứng trước các thí sinh của Seoul. Nhưng không vì thế mà cậu bị phân tâm trong quá trình làm bài. Thật may là không có từ vựng hoặc cấu trúc nào mà cậu chưa biết.

Kết thúc cuộc thi, vừa trở về trường, các thầy cô cùng các bạn đã vồn vã hỏi han Ki Moon “Em thi thế nào, có tốt không?” Ki Moon chỉ khiêm tốn trả lời:

“Em làm bài cũng tạm được ạ.”

Thông thường, khi trả lời như thế tức là Ki Moon có nhiều khả năng được điểm tuyệt đối. Thầy Kim Sung Tae chắc mẩm “chắc chắn là em ấy làm tốt.” Thế nhưng, chờ mãi trường vẫn chưa nhận được kết quả của cuộc thi. Cảm thấy có điều gì không ổn, thầy Kim tìm gặp thầy hiệu trưởng.

“Thưa thầy hiệu trưởng, tôi muốn trao đổi với thầy về kết quả thi của Ki Moon.”

“À đấy, kết quả kỳ thi có vẻ được thông báo chậm quá nhỉ? Sao đến giờ vẫn chưa có tin gì?”

“Theo tôi thì hẳn là có vướng mắc gì đó thầy ạ. Phiền thầy hỏi giúp việc này được không?”

“Đúng là tôi cũng thấy hơi lo, nhưng anh cũng đừng vội vàng quá. Biết đâu Ki Moon không làm tốt như chúng ta nghĩ? Chúng ta rối lên sẽ khiến em nó cảm thấy nặng nề, vậy nên cứ chờ thêm đã.”

Tuy cố gắng động viên thầy Kim như vậy nhưng thầy hiệu trưởng cũng không khỏi bồn chồn, lo lắng. Bởi nếu Ki Moon được chọn tham gia chương trình VISTA, không những cuộc đời Ki Moon sẽ bước sang một trang mới, mà còn là cơ hội tốt để trường Phổ thông trung học Choongjoo có cú nhảy vọt từ một trường làng trở thành trường danh tiếng của cả nước.

Chờ thêm vài ngày, thầy hiệu trưởng cảm thấy không yên tâm nên đã quyết định lên Seoul và trực tiếp tìm đến đơn vị tổ chức cuộc thi. Thấy thầy hiệu trưởng đích thân đến hỏi về kết quả cuộc thi của cậu học trò Ki Moon, người phụ trách cuộc thi tỏ vẻ rất ngạc nhiên.

“Ban Ki Moon? À, là em học sinh đó ư? Đúng là đã có kết quả rồi thưa thầy.”

Người phụ trách thủng thẳng trả lời. Ông ta tránh cái nhìn của thầy hiệu trưởng với giọng điệu bàng quan.

“Ban Ki Moon có cái nốt ruồi to lồ lộ trên sống mũi như thế nên không thể đại diện cho nước nhà thầy ạ.”

Thầy hiệu trưởng nghe thấy thế liền đứng bật dậy:

“Thầy bảo sao? Cái nốt ruồi thì ảnh hưởng gì đến danh dự nước nhà?”

Readers' review

5 stars 0 0 %
4 stars 0 0 %
3 stars 0 0 %
2 stars 0 0 %
1 star 0 0 %

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Ban Ki Moon – Hãy Học Như Kẻ Ngốc Và Ước Mơ Như Thiên Tài”

Questions and answers of the readers

There are no questions yet, be the first to ask something for this product.

Only registered users are eligible to enter questions
Yes No