Chuyện Con Ốc Sên Muốn Biết Tại Sao Nó Chậm Chạp

4.00 out of 5 based on 1 customer rating
(1 customer review )

Với tiết tấu chậm chạp như hành trình của chú ốc sên , nhà văn dẫn người đọc vào một suy nghĩ không mới : khả năng tự khám phá bản thân , lòng dũng cảm , sự hi sinh dần dân đi theo mạch của câu chuyện . phác họa nên lí do chính đáng và tuyệt vời về sự chậm chạm của loài ôc sên , rằng mọi việc trong cuộc sống đều có lí do của nó cùng hành trình dũng cảm khám phá ra nguyên nhân của nó.

Tác giả: Luis Sepulveda


Mô tả

Đây là câu chuyện về một bầy ốc sên sống tại Quê Hương Bồ Công Anh, dưới tán lá ô rô rậm rạp, vốn vẫn sống một cuộc đời chậm chạp, lặng lẽ, và chỉ gọi nhau đơn giản là “sên”, cho tới khi một con trong số chúng nghĩ rằng thật bất công khi không có một cái tên riêng và nhất là nó muốn biết được lý do tại sao loài sên lại chậm chạp đến thế. Bỏ ngoài tai mọi lời chế giễu của những đồng loại đã quá quen với cuộc sống chậm chạp và lặng lẽ vốn có, kẻ “nổi loạn” quyết chí rời xa gia trang ô rô, lên đường kiếm tìm cho mình một cái tên riêng cùng lời giải đáp cho thắc mắc bấy lâu. Trên hành trình ấy, nó gặp một bác rùa già, người đã đặt cho nó cái tên “Dũng Khí” và chỉ cho nó thấy tận mắt một hiểm họa lớn đối với mọi loài sinh vật của đồng cỏ: con người!

Chú ốc sên nhỏ quyết định quay về báo tin cho đồng loại, cùng với đó là cả nhà kiến, bọ hung, và chuột chũi… mà nó gặp trên đường. Chính nhờ sự chậm chạp và gan dạ, “Dũng Khí” đã giúp nhiều sinh vật thoát khỏi nguy hiểm, đồng thời dẫn dắt các anh em của mình vượt qua chặng đường gian khổ, tìm đến một Quê Hương Bồ Công Anh mới, an toàn và đầy hứa hẹn.

Chuyện con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp là một trong số các tác phẩm thú vị của Luis Sepúlveda dành cho độc giả mọi lứa tuổi, ra đời từ một câu hỏi bất ngờ của cậu cháu trai Daniel trong lúc quan sát một con ốc sên trong vườn nhà: “Ông ơi, tại sao ốc sên lại chậm chạp đến vậy?” Và câu chuyện về “Dũng Khí” – một chú ốc sên trẻ tuổi với một hành trình lưu vong, những cuộc gặp gỡ và sự dấn thân dù đau đớn nhưng vô cùng ý nghĩa đã được dựng lên. Với giọng kể trong sáng, nhẹ nhàng, Luis Sepúlveda mở ra trước mắt chúng ta một thế giới thiên nhiên gần gũi, sinh động, ẩn chứa một câu chuyện ngụ ngôn mang triết lý sâu xa về cuộc sống, về bản chất mỗi loài, lòng dũng cảm, khát vọng và nhu cầu khẳng định cái tôi. Sẽ không bất ngờ khi tác phẩm mới nhất của nhà văn Chilê này sẽ chinh phục được trái tim của mọi độc giả trẻ em và người lớn.

Trích đoạn sách hay

Vẫn không ngừng ăn, cả bầy trông theo con ốc sên muốn biết tại sao nó chậm chạp và muốn có một cái tên đi xa dần, chậm, thật chậm, cho đến khi nó mất hút sau những bụi cỏ cao ngút trên cánh đồng.

Khi buổi chiều tà nhường chỗ cho bóng tối và khi những loài cây cỏ đẫm hơi sương phản chiếu ánh sao đêm lấp lánh, ốc sên quyết định tìm một nơi an toàn để qua đêm, một bề mặt nhẵn nhụi để nó bám vào và nép mình trong vỏ ốc. Chậm, thật chậm, thoạt đầu nó đi về một phía, và bởi chỉ thấy toàn là cỏ nên nó đổi hướng, cho đến khi đôi mắt tí hon của nó nhìn thấy một tảng đá rất cao có vẻ là nơi trú chân tuyệt vời. Chậm, thật chậm, nó bò lên và khi lên đến đỉnh, nó chọn chỗ nhẵn nhụi nhất. Thế rồi nó duỗi căng hết các cơ để che kín miệng vỏ, và co mình lại. Nó thử dịch chuyển vài lần để yên tâm rằng mình đã bám chắc vào tảng đá, rồi chuẩn bị đánh giấc.

Bên trong vỏ ốc là một màu đen bao trùm. Đầu, cổ, cặp tua nhỏ và hai con mắt của nó hợp thành một khối đặc và cuộn lại theo hình thù của cái vỏ, nhưng những suy nghĩ trong đầu khiến nó chẳng ngủ được.

Nó nghĩ mình đã phạm sai lầm khi rời bỏ đàn và sự an toàn nơi gốc cây ô rô, thế nhưng cũng giây phút ấy, có gì đó, như một giọng nói mà chẳng phải là giọng của nó, không ngừng bảo nó rằng sự chậm chạp hẳn phải có một nguyên cớ nào đấy, và việc có một cái tên, riêng cho mình, một cái tên khiến nó trở nên đặc biệt, độc nhất vô nhị, mới tuyệt làm sao.

Đang nghĩ ngợi về điều đó thì nó cảm thấy tảng đá động đậy, mặc dù hầu như không nhận thấy được, nhưng rõ ràng tảng đá đang động đậy. Nó từng nghe các cụ sên già kể những chuyện khủng khiếp về một loài vật tên là nhím, có thân mình bao phủ toàn gai nhọn và có khả năng lật ngược những tảng đá rất nặng trong lúc tìm kiếm thức ăn.

Tảng đá lại động đậy và rồi ốc sên nghe thấy một giọng nói uể oải, rất uể oải.

– Ai… trèo… lên lưng ta thế này?

Các cụ sên già cũng từng kể rằng khi gió thổi qua những thân cây sẽ phát ra một thứ tiếng kỳ dị, tuy nhiên giọng nói đến từ bên dưới không làm nó sợ.

– Ông là một tảng đá biết nói à? ốc sên thì thầm.

– Một… tảng đá… biết nói sao? Nếu… ngươi thấy ta… như vậy… thì cũng chẳng sao… đó đâu phải là một lời chửi rủa… thế còn ngươi… ngươi là ai?

– Cháu là một con ốc sên và cháu bám trên lưng ông để qua đêm. Ông có cho phép không ạ?

– Một con ốc sên… được… ngươi có thể ở lại… ngươi và ta, chúng ta cũng giống nhau mà… Nói rồi, tảng đá lại cựa mình dịch chuyển trên cỏ và ốc sên tự hỏi tảng đá bảo chúng giống nhau là có ý gì.

– Sao ông lại nói chậm như thế? Ông cũng giống cháu, cũng là loài chậm chạp à?

– Ta nói… như vậy đấy… từ tốn… vì ta có thời gian… rất nhiều thời gian… Ngủ ngon nhé, ốc sên…

Ốc sên hỏi tảng đá thêm nhiều câu mà nó chưa biết đáp án, rồi nó an tâm ngủ thiếp đi. Bề mặt nhẵn nhụi nơi ốc sên bám vào phát ra tiếng thở đều nhè nhẹ, vẻ thỏa mãn của một sinh vật ngủ an lành dưới ngàn sao.

Nó thức giấc khi cảm thấy tảng đá hay sinh vật chậm chạp cử động. Chậm, thật chậm, nó kéo dãn các cơ, nhô đầu ra, giương cao hai tua mắt và nhận ra nó đang nằm trên một bề mặt rất đẹp, đẹp gần như tấm thảm rêu phủ trên đá ở những nơi ẩm ướt nhất trên đồng cỏ.

– Giờ thì ngươi quyết định đi, ốc sên… hoặc là bò xuống hoặc ta cõng ngươi theo, giọng nói uể oải cất lên.

Chậm, thật chậm, ốc sên bò xuống mặt cỏ, lúc này nó mới nhận ra đêm qua nó không nằm ngủ trên một tảng đá biết nói mà là trên lưng một sinh vật mang một chiếc mai cứng trên lưng, từ dưới chiếc mai ấy chĩa ra bốn cái chân mập khỏe, một cái cổ đầy những nếp nhăn, một cái mõm không có vẻ hăm dọa gì và cặp mắt khép hờ đang chăm chú quan sát nó.

– Ta là… một… con rùa, con vật dõng dạc nói khi thấy ốc sên đang nghển cổ nhìn nó.

Ốc sên chưa bao giờ gặp một con vật to lớn đến thế mà lại không khiến người khác sợ hãi. Nó nói với rùa như vậy, rùa ghé đầu lại gần để nghe những lời thì thầm của ốc sên và cho biết nó sẽ còn to lớn hơn nhiều. Với kiểu ăn nói chậm rãi và dè dặt của mình, như thể mệt mỏi vì đang gắng tìm từ ngữ chính xác hơn, rùa kể cho ốc sên rằng nó cũng từng là một con vật bé nhỏ và nhút nhát, nó có họ hàng với loài rùa khổng lồ đảo Galápagos, sống rất thọ, và cần có thân hình khổng lồ để lưu giữ ký ức về tất cả những điều tai nghe mắt thấy, những nỗi sợ niềm yêu, những duyên cớ của giận dữ hay vui sướng, của nóng bức hay giá lạnh, của lửa bỏng hay nước mát.

Readers' review

Rated 4.00 out of 5 stars
1 review
5 stars 0 0 %
3 stars 0 0 %
2 stars 0 0 %
1 star 0 0 %

1 review for Chuyện Con Ốc Sên Muốn Biết Tại Sao Nó Chậm Chạp

  1. Hoa Tuyết
    4 out of 5

    Dũng khí không phải là không sợ hãi mà dũng khí là biết chế ngự nỗi sợ của mình.Một đàn ốc sên sống chậm chạp và lặng lẽ, quanh quẩn ở cánh đồng mà chúng gọi là Xứ sở Bồ Công Anh. Tất cả chúng đều gọi nhau chung một cái tên là "sên". Trong số chúng có một con ốc sên, dù đã chấp nhận cuộc sống chậm chạp và lặng lẽ, vẫn muốn tìm hiểu nguyên nhân của sự chậm chạp ấy và muốn có một cái tên riêng.
    Những lời mỉa mai, doạ nạt của các con ốc sên khác trong đàn khiến ước muốn của con ốc sên muốn biết vì sao mình chậm chạp càng trở nên mãnh liệt hơn, sục sôi trong tâm trí nó.
    Đôi khi chúng ta cũng giống những con ốc sên kia. Chúng ta quen sống trong vùng an toàn, giống như những con ốc sên chỉ quanh quẩn dưới tán cây ô rô - nơi chúng coi là "nhà" và không muốn đi ra ngoài. Cuộc chu du của chú ốc sên muốn biết vì sao mình chậm chạp như lời thôi thúc chúng ta "Hãy đi và khám phá thế giới". Hãy có dũng khí để làm những việc mình muốn, đi tìm câu trả lời cho những thắc mắc của mình. Dũng khí không phải là không sợ hãi mà dũng khí là biết chế ngự nỗi sợ của mình.
    Mỗi người sinh ra hãy biết tận dụng những thứ mình có để trở nên đặc biệt. Tôi đã đọc được ở đâu đó: "những việc anh làm sẽ định nghĩa con người anh". Chú ốc sên đã làm những việc có dũng khí nên chú đã được bác rùa già đặt tên là "Dũng Khí". Ốc sên Dũng Khí đã sống đúng với cái tên của nó. Sự chậm chạp mà tự nhiên ban tặng cho loài ốc sên đã giúp chú cứu biết bao loài sinh vật ở cánh đồng. "Nếu không thay đổi được hoàn cảnh hãy thay đổi thái độ sống" - đó chính là cách chúng ta biến nhược điểm thành thế mạnh của mình. Ví dụ những người khiếm thị, họ không nhìn thấy nên họ phải sờ nhiều hơn, phải lắng nghe và cảm nhận nhiều hơn, nhờ thế tuy thị giác của họ kém nhưng các giác quan khác của họ lại rất tinh tế.
    Tôi thấy ấn tượng với cách giải thích của bác cú về sự chậm chạp của ốc sên. "Cháu chậm vì cháu phải vác nặng". (Thiết nghĩ nếu chúng ta cũng vác theo nhà đi khắp nơi chắc còn chậm chạp hơn cả ốc sên). Đoạn sau giống như nói về con người chúng ta, sự đè nặng về cảm xúc. Những thứ ta nếm trải, cay đắng và ngọt bùi, quá khứ và nỗi nhớ...tất cả đè nặng lên thân hình nhỏ bé khiến cuộc sống trở nên nặng nề. Phải biết buông bỏ và đơn giản hoá cảm xúc.
    Những ước vọng mạnh mẽ đã giúp ốc sên Dũng Khí đưa các bạn của mình thoát khỏi nguy hiểm, đến một vùng Xứ sở Bồ Công Anh mới. Chúng ta ai cũng có ước mơ và điều chúng ta cần là niềm tin và quyết tâm thực hiện ước mơ ấy, hành động kiên định để biến ước mơ thành hiện thực.
    Một quyển sách mỏng, chỉ chưa đầy 100 trang nhưng là một tác phẩm thú vị và đầy ý nghĩ; một câu chuyện nhẹ nhàng mà hấp dẫn.

    Was this review helpful to you? 2 of 2 people found this review helpful

Add a review

Questions and answers of the readers

There are no questions yet, be the first to ask something for this product.

Only registered users are eligible to enter questions




Yes No