Cô Gái Đan Mạch

“Đừng nhìn vào tôi, hãy nhìn vào tâm hồn tôi!” là câu nói luôn vang lên trong đầu tôi khi tôi gập quyển sách lại. Cả tác phẩm là tạo nên cho người đọc một cảm xúc có khi mạnh mẽ, dâng trào, có khi mơ hồ, lơ lửng. Đây giống như một dòng sông của cảm xúc cứ tuôn chảy từ cao xuống thấp theo sự thay đổi từng ngày của anh chàng hoạ sĩ trở thành cô gái Đan Mạch xinh đẹp. Đằng sau hạnh phúc mà cô gái Đan Mạch có trong những giây phúc đẹp đẽ ở thời khắc cuối cùng của cuộc đời mình là những đắng cay, đau khổ cả về tinh thần lẫn thể xác mà cô phải trải qua, là sự dằn vặt, tội lỗi khi cô không thể tiếp tục cuộc hôn nhân với người phụ nữ đã luôn yêu thương và ủng hộ cô. Cô đã chọn cho mình chút ích kỷ, để được là con người mà trong sâu thẳm trái tim cô, Lilli!

Tác giả: David Ebershoff

The Danish girl – Cô gái Đan Mạch là một câu chuyện cảm động về người chuyển giới đầu tiên trên thế giới, một họa sĩ người Đan Mạch đã dũng cảm đối diện và tìm về với bản ngã của chính mình.

Đây cũng là câu chuyện về lòng vị tha, đức hy sinh trong tình yêu.Tất cả đều được thể hiện bằng một văn phong trong sáng, đẹp đẽ.

Bản dịch đã chuyển tải được sự tinh tế và thanh nhã của bản gốc để mang lại nhiều rung động cho người đọc.

Tác phẩm Cô gái Đan Mạch đã được chuyển thể thành phim và giành được nhiều tán thưởng của giới phê bình lẫn công chúng.

Trích đoạn sách hay

Vợ anh là người đầu tiên biết chuyện. “Làm cho em việc này được không?” Greta gọi với ra từ phòng ngủ vào một buổi chiều. “Em muốn nhờ anh một chuyện.”

“Dĩ nhiên rồi,” Einar trả lời, đôi mắt vẫn chăm chú trên khung vẽ. “Bất cứ điều gì.”

Thời tiết hôm ấy thoáng mát, từng cơn gió lùa thổi vào từ biển Baltic. Họ đang ở trong căn hộ của mình, Widow House, Einar, cao gầy và chưa đầy 35, đang vẽ lại phong cảnh biển Kattegat vào mùa đông theo trí nhớ của anh. Dòng nước đen trắng dữ tợn, nấm mồ của hàng trăm dân đánh cá trở về Copenhagen cùng với những lưới cá muối. Người hàng xóm với cái đầu hình viên đạn tầng dưới là một tên lính thủy, hắn luôn chửi rủa vợ mình. Khi Einar sơn đến cơn sóng cuồn cuộn, anh hình dung tên lính ấy đang chết đuối, dơ lên bàn tay đầy tuyệt vọng, vẫn cố cất chất giọng sặc mùi rượu của mình lên mà hét rằng vợ gã là con khốn. Đó là cách để Einar pha màu vẽ một cách chính xác: đủ xám và trồi lên để nuốt trọn, nhấn chìm tiếng hét của gã thủy thủ.

“Em sẽ xong ngay trong vài phút nữa,” Greta nói, cô trẻ hơn chồng của mình, khuôn mặt sáng sủa xinh đẹp. “Sau đó chúng ta có thể bắt đầu.”

Einar khác xa so với vợ mình. Anh vẽ phong cảnh đất liền và biển cả với cái nắng chói chang của tháng Sáu, hay ánh mặt trời đục mờ của tháng Một. Còn Greta thì chỉ luôn vẽ chân dung của những nhân vật nổi tiếng với đôi môi hồng và những lọn tóc được tô sáng. Ngài I. Glückstadt, chuyên gia tài chính của bến cảng Copenhagen. Christian Dahlgaard, người buôn bán da thú cho nhà vua. Ivar Knudsen, thành viên của công ty sản xuất tàu thuyền Burmeister và Wain. Hôm nay là Anna Fonsmark, một giọng nữ của rạp hát Đan Mạch Hoàng Gia . Các giám đốc quản lý và doanh nhân xây dựng công nghiệp từng thuê Greta vẽ tranh để treo trong văn phòng, bên trên tủ tài liệu hay dọc theo hành lang.

Greta xuất hiện trước cửa. “Anh chắc là không ngại dừng tay để giúp em chứ?”, cô nói, mái tóc buộc cao về phía sau. “Em sẽ không nhờ anh nếu chuyện đó không quan trọng, Anna lại hủy hẹn rồi. Anh có thể đi đôi tất dài của cô ấy vào không?” Greta hỏi, “Và cả đôi giày nữa.”

Ánh mặt trời tháng Tư rọi sáng sau lưng Greta, chiếu qua miếng vải lụa mà cô cầm trên tay. Từ cửa sổ, Einar có thể thấy tòa tháp Rundetårn, như một cái ống khói khổng lồ bằng gạch, phía trên nó là chiếc máy bay Aero-Lloyd Đức đang bận rộn trở về Berlin.

“Greta,” Einar nói. “Ý em là sao?” Một giọt sơn dầu trên cọ vẽ chảy xuống giày anh. Edvard IV bắt đầu sủa, quay cái đầu trắng của nó từ phía Einar sang Greta rồi ngược lại.

“Anna lại hủy hẹn rồi,” Greta nói. “Cô ấy phải đi diễn tập vở Carmen. Em cần một ngừơi mẫu chân để có thể hoàn thiện bức tranh, hoặc nó sẽ không bao giờ xong được mất. Rồi em nghĩ là nếu nhờ anh cũng được.” Greta tiến về phía Einar, tay cầm một đôi giày vàng đậm với chiếc khóa mơ tuya bằng bạc. Cô đang mặc một chiếc áo sơ-mi dài với khuy bấm cùng túi áo to đằng trước, nơi cô vẫn thường giấu những thứ không muốn Einar nhìn thấy.

“Nhưng anh không thể đi giày của Anna được.” Einar nói. Nhìn chằm chằm vào chúng, Einar tưởng tượng đôi giày có thể vừa với bàn chân nhỏ và gót chân cong mềm của anh. Những ngón chân mảnh khảnh với vài sợi lông đen. Anh hình dung chiếc tất nhầu nhĩ, lướt xuống phần xương trắng của mắt cá. Qua miếng lót ở bắp chân. Chạm vào cái móc của nịt bít-tất. Einar phải nhắm chặt mắt lại.

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Cô Gái Đan Mạch”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close