Con Hủi

(4 đánh giá của khách hàng)

Con Hủi viết về một đề tài muôn thuở đó là tình yêu và những trở ngại. Tuy nhiên nó vẫn mang một màu sắc rất riêng. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính là đại công tước Valdermar Mikhorovxki- một người có học và giàu có, Xtefchia Rudexka- chỉ là con gái của người điền chủ nhỏ. Sự khác biệt về địa vị đã khiến cho chuyện tình của họ gặp nhiều trắc trở, từ đó tạo hấp dẫn cho câu chuyện.

Không có căn bệnh nào đáng sợ của nhân loại xuất hiện trong câu chuyện, cũng không có người nào mắc phải căn bệnh đó, Con Hủi là cái tên mà trong giới quý tộc gọi nàng, người con gái xinh đẹp, trong trắng như đóa huệ mang tên Stefcia.

Nàng có một chuyện tình thơ mộng, đắm say, trong sáng và vô cùng mãnh liệt nhưng lại bi thương đế nao lòng. Bởi người nàng yêu không ai khác chính là đại công tử của dòng họ quyền quý nhất cả nước – Waldemar Michorowski. Họ chống lại những ràng buộc của đẳng cấp quý tộc để đến được với nhau và bảo vệ hạnh phúc đã lựa chọn. Nhưng liệu họ có vượt qua những ra cản khó khăn và hà khắc của giới quý tộc?

Tác giả

Trích đoạn sách hay

Mặt hồ xanh long lanh chuyển sang sắc tản bạch, thắp sáng hằng hà sa số những đốm sáng, tuôn chảy những dải nhiều màu rực rỡ. Thỉnh thoảng một màu thanh thiên tối hoặc một cầu vồng xanh lam lại trùm phủ, hồ lại nằm yên bất động, không sản sinh ra trăm sắc ngàn màu, chỉ phản chiếu những rẻo mây tơi tả. Những đường zích zắc lan trên mặt sóng, trông như hàng ngàn đốm lửa bừng lên, loé sáng, để lai đằng sau hàng ngàn đốm lửa bừng lên, loé sáng, để lại đằng sau những dải bọt. Từ một phía bờ, gương nước long lanh cũng như nhuộm thẫm lại bởi đường viền đều đặn của hàng cây tươi tốt trong khuôn viên. Những tán liễu khổng lồ, những rặng tống quá sủ thanh tao, những cây trăn, cây thích, những làn tóc buông lơi rung rinh của bạch dương xoã dài xuống mặt nước trong như pha lê nằm ngay sát gốc. Trên ven bờ những đám lau mọng nước và những khóm cây xoè hoa. Những chiếc cuộng dài màu sẫm của thảm thực vật hồ ao, đôi chỗ chợt cao vọt lên trên những khúc cây cúng xác. Những dải bọt trắng xoá run rẩy dưới chân cây lau sậy, đó là nước đập mạnh vào đám rễ chằng chịt của chúng phát ra những tiếng oàm oạp, những tiếng lách cách dường như khô khan và trào bọt như giận dữ.
Trên vệt nước giữa hồ cũng thấp thoáng một bóng trắng, giống hình một rẻo mây sà xuống nước vì bị hấp dẫn bởi con sóng nhấp nhoáng lửa… Rồi bóng thứ hai, thứ ba,… cả đàn sà xuống những sắc vàng đang trôi nổi để rồi lại bay lên không, mang theo trên sắc trắng tinh khiết của mình vài tia lửa sáng. Đó không phải là những rẻo mây mà là đàn hải âu, lông óng mượt, cất tiếng kêu lảnh lói. Sung sướng vì tiết trời ấm áp và tràn ngập nắng vầng dương, chúng cất lên khúc tụng ca hân hoan, dìm những bộ lông trắng toát vào làn nước đang lấp lánh sắc cầu vồng. Sát mặt nước xập xoà những cánh chuồn chuồn thanh mảnh, thường được gọi là chuồn chuồn tiểu thư, và những đám mây muỗi ồn ào chao lượn trong màu xanh trong vắt của không khí.
Những hơi gió mát lành chao động lá cây, gợi lên tiếng rì rào, cuộc trò chuyện bí ẩn của thiên nhiên. Chỉ đôi khi vút lên tiếng kêu lảnh lót của con hải âu, ồm ộp vài tiếng ễnh ương hay tiếng cá quẩy mạnh, để lại trên mặt hồ những vòng tròn lan rộng. Còn nói chung trên mặt hồ là tĩnh mịch, trong lúc khuôn viên chao chát một giọng chim. Tiếng những con sẻ lanh loét quét, tiếng vàng oanh ngân dài, tiếng chim hét huýt vang, tiếng cu gù ấm áp. Bên dưới, trên các cành cây, từng đàn từng lũ, cả một cộng đồng chim sẻ, những gã binh nhì của đội quân chim đang cãi cọ ầm ĩ.
Valdemar Mikhorovsky dừng chân ở chỗ đường ngoặt ngay sát bờ hồ. Đột ngột, qua tàn lá xanh, bừng lên một tia mặt trời nóng ấm, nhảy nhót quanh chàng, rung rinh trong đôi đồng tử màu thép xám và đọng thành một giọt lóng lánh hồng ngọc trên viên ngọc của chiếc kim chàng cài cavát, khiến Valdemar ngước nhìn lên.
“Thật là một tia nắng đặc biệt! Nó châm ta như kim. Giá ta mê tín nhỉ… Ôi! Thật là vớ vẩn!…” Chàng bước tiếp, ngạc nhiên khi nhận ra mình không tài nào tập trung suy nghĩ, những ý nghĩ cứ đứt đoạn nhường chỗ cho những câu hỏi nối nhau hiện ra.
“Tại sao ta đâm ra nhạy cảm thế? Triệu chứng này là thế nào vậy? Có tia sáng nào chợt rọi vào lòng ta, như tia nắng mặt trời chiếu vào người ta khi nãy… Tia sáng! Phải chăng nàng là tia sáng ấy? Là tia nắng mặt trời, liệu nàng có nồng ấm thế chăng? ”
Chàng mỉm cười chua chát.
“Có thể, nhưng đã nguội lạnh mất rồi, bị kiệt sức vì chót sưởi ấm cho kẻ khác. ”
Trong trí chàng thoáng qua hình ảnh Xtefchia và Proninsky. Chàng nhún vai, bật cười nói to thành tiếng:
“Mình thật là đại ngốc! Tia sáng nào? Trong khi đang có vầng dương thì hẵng biết sưởi nắng đã. Mơ mộng vô mục đích ấy làm gì?
Chàng ngó ra mặt hồ.
“Cứ như những con hải âu kia -chàng nghĩ -chúng bay lượn tắm trong ánh nắng, mang trên đôi cánh hằng hà sa số cầu vồng. Chúng mới thông minh làm sao!… Không bỏ qua tia sáng nào, chúng lấy của mỗi tia một chút cầu vồng, không thương tiếc đó chính là nghệ thuật tận dụng ở đời. Để quan sát mọi thứ, để nghiên cứu các chi tiết -chỉ tổ uổng phí thời giờ chẳng được ích lợi gì, không thu kết quả gì, bởi đối tượng quá tầm thường tình, không khiến ai quan tâm cả.
-” Đó là chân lý hay nghịch lý? chàng ngẫm nghĩ -Ta muốn đó là chân lý. Ta có thể cho phép. ” Bên kia hồ, trên con đường được viền bởi bức tường ngũ cốc, chàng trông thấy những chiếc đầu và cổ ngựa đang lao nhanh, cùng phần bên trên của chiếc xe tứ mã kiểu Mỹ vàng. Trong xe có hai hình người, nổi bật trên nền ruộng lúa mì vàng rực. Valdemar nhìn hồi lâu, rồi bật cười.
-Ồ! Ánh sáng đang đi kia kìa! chàng vui vẻ thốt lên và quay vào lâu đài.
Mọi người lặng lẽ dùng bữa tối, cụ Machây có vẻ khó chịu, Valdemar lạnh lùng, Proninsky lo lắng. Edmun không ngờ phải gặp đại công tử. Hắn luống cuống bội phần khi nghe nói phu nhân và các tiểu thư đã đi. Thường thường, khi có mặt phu nhân Elzonovska và Luxia hắn cảm thấy thoải mái hơn. Bước chân vào phòng ăn, hắn đã nhận thấy vẻ cứng nhắc của hai ông cháu, và quyết định làm bộ vui vẻ. Hắn hào hứng kể lại việc đã có mặt ở kho vật tư nông nghiệp. Hắn dí dỏm phê phán công ty và những người mà hắn đã gặp tại đó. Nhưng khi thấy câu chuyện không hề gây ấn tượng gì đến cả hai ông cháu nhà Mikhorovsky, hắn bắt đầu quay sang trò chuyện chủ yếu với ông Kxavery. Hắn hạ giọng hỏi ông lão:
-Hôm nay bà và các cô không về ư?
-Có là không ông Kxavery đáp -Họ tới Obrôny thường bao giờ cũng ngủ tại đấy.
-Đáng tiếc.
-Sao ông lại than phiền? Ông có chuyện riêng tư gì với bà và các cô đâu kia chứ?
-Có đấy, mà lại rất khẩn.
-Hay thật. Tôi rất muốn biết là việc gì -Ông Kxavery nói, nhìn gã thực tập sinh vẻ hóm hỉnh. Edmun thoáng cảm nhận được chút diễu cợt trong giọng ông lão, hắn nghĩ bụng: “Hôm nay lão có chuyện gì thế không biết? ”
-Kìa ông, thế chuyện gì vậy? Ông Kxavery nhắc lại câu hỏi. Đã chén khá nhiều, ông lão đang lúc phấn chấn. Proninsky lắc đầu.
-Ồ, chuyện ấy tôi không thể ngỏ với bất kỳ ai.
-Thế kia! Hô, hô! Vậy chí ít tôi có thể hỏi xem ông quan tâm đến ai trong số các bà và cô đó chứ?
-Tôi có chuyện riêng với một người -hắn đáp với nụ cười đầy ẩn ý.
-Không hiểu tôi có tò mò quá không nếu tôi muốn kể cho nàng nghe nỗi nhớ nhung của mình và muốn ngắm sắc hồng của đôi môi người ấy.
Valdemar vô tình nghe rõ tất cả. Phẫn nộ, chàng muốn đứng phắt lên tống cổ Proninsky ra khỏi cửa. Nhưng chàng cố nén lòng, có thể là do tác dụng của ánh mắt van vỉ của cụ Machây.
-Ông có vẻ tin chắc vào sắc hồng ấy quá nhỉ! -ông lão Kxavery nhận xét. -Thế nếu ông không thể làm dậy lên màu hồng ấy thì sao?
-Ông không tin à? Các tiểu thư bao giờ cũng háo lời ngọt ngào và mặt ửng hồng khi nghe gọi. Nhất là Xtefchia thì chúa hay đỏ mặt. Tôi biết cô ấy quá rõ đi chứ…
Nói đến đây, Edmun nhận thấy là mình đã hơi đi quá xa liền nín bặt. Nhưng đại công tử không kìm chế lâu hơn được nữa. Bóp vụn điếu xì gà trong tay rải lên mặt bàn, chàng đột ngột đứng phắt lên, xin lỗi cụ Machây rồi bước ngay ra khỏi phòng ăn.
Cụ Machây chúc hai người còn lại ngủ ngon, nói vài câu gì nữa với họ rồi cũng ra nốt. Bị chạm nọc, Proninsky mất vui, còn ông lão gia khách thì nghĩ bụng khi chìa tay cho hắn: “Này anh chàng kỵ sĩ trẻ trai, chàng có phóng nhanh quá không đấy? ”
Valdemar lồng lộn đi đi lại lại trong phòng làm việc cố làm cho lòng nguôi giận. Một tiếng đồng hồ sau chàng sai ông lão Jaxenty mời Edmun. Đại công tử ngồi bên bàn làm việc, vẻ mặt bình thản và dửng dưng, khiến gã thực tập sinh lấy lại vẻ thoải mái khi không nhận thấy sự không hài lòng trên mặt chàng.
-Có việc gì thế ạ? Hắn vừa hỏi vừa mềm mại bước đến bên bàn.
Valdemar trỏ cho hắn chiếc ghế.
-Mời ông ngồi. Tôi muốn nói chuyện với ông.
Gã trai bối rối, im lặng ngồi xuống.
-Thực ra, tôi muốn bày tỏ với ông một dự định mà tôi đã có từ một lúc nào đó, dự định có liên quan đến ông Valdemar nói.
-Đến tôi?
-Phải. Tôi định đề nghị ông chuyển hẳn sang bên Guenbôvitre. Tôi chắc với ông chuyện đó không có gì phiền, thậm chí phạm vi hoạt động bên ấy còn có phần rộng hơn… -Chàng nói bằng giọng tự nhiên và lịch sự nhưng với vẻ lạnh nhạt giá băng.
Proninsky tưởng như sét vừa giáng trúng đầu. Hắn đề phòng mọi chuyện, trừ việc chuyển sang Guenbôvitre. Hắn không biết nên nghĩ thế nào về việc ấy. Hắn chỉ lắp bắp thốt ra:
-Thưa… thưa đại công tử, tại sao… lại đột ngột thế?… Tôi… tôi chưa chuẩn bị.
-Chuyện vặt ấy mà, chỉ vài dặm đường, đâu phải di chuyển xa.
Edmun còn định chống đỡ.
-Hay ngài không hài lòng vì công việc đồng áng của tôi ở Xuodkovse? Hắn hỏi với ý hạ mình, điều ấy khiến Valdemar càng không ưa.
-Công việc đồng áng ư? không. Có điều nói chung ông sang bên Guenbôvitre hợp hơn.
-Hợp hơn ạ?… Tại sao? Về phương diện nào ạ?… Mikhorovsky mất hết kiên nhẫn.
-Ồ, thưa ông, về nhiều phương diện khác nhau -chàng thốt lên, vẩy tàn thuốc vào gạt tàn. Proninsky hiểu ngay. Người ta không muốn hắn ở đây. Nhưng nguyên nhân chính là gì? Hắn nhất thiết muốn biết. Sau một thoáng im lặng, hắn lại lên tiếng:
-Thưa công tử, nếu chuyến đi hôm nay khiến ngài không hài lòng, tôi hết sức xin ngài thứ lỗi. Quả thực, tôi đã phạm sai lầm.
Valdemar ngẩng đầu.
-Tôi có chê trách gì đâu mà ông phải xin lỗi? Chàng hỏi. -Ông đã hành động không đúng, nhưng đó chỉ là việc vặt.
-Tôi không được biết trước rằng nam tước phu nhân hôm nay định đi Proninsky biện bạch. Đại công tử bĩu môi khó chịu. Chàng không thích thói quanh co.
-À,chuyện đó thì ông biết rõ, bởi thậm chí ông còn ra lệnh dành bộ tứ mã khoang cho cô tôi kia mà. Nhưng tôi xin nhắc lại, đó chỉ là chuyện vặt. Cái chính là ông không thích hợp với môi trường tại Xuodkovse. Ông hiểu chứ?… Ông không thích hợp với những quy định cần thiết, quá coi thường chúng, điều đó không thuận với một chuẩn mực theo quan niệm chúng tôi.
Tận lúc này mắt Edmun mới chợt sáng ra. Người ta đã nhận ra những dự tính của hắn và tống cổ hắn đi nơi khác. Việc đề nghị hẳn chuyển sang Guenbôvitre chỉ là cách thức nhẹ nhàng chỉ cho hắn đường rút lui. Kế hoạch của hắn đã bị bàn tay đại công tử cương quyết gách chéo. Proninsky thấy buồn, hắn bị thua hoàn toàn, không phương chống đỡ. Hắn nhìn đại công tử. Vừa hút thuốc, Valdemar vừa nhìn chăm chú vào lọ mực bằng cẩm thạch, vẻ mặt như muốn bảo: “Sao ngươi còn chưa bước đi? Ta nói xong rồi đấy! ”
Edmun cảm thấy nên đi, nhưng hắn còn ngập ngừng chưa rõ đây là việc mời hắn nghỉ hẳn, hay chỉ là đổi chỗ. Vẻ ngập ngừng ấy làm Valdemar cáu. Chàng bực mình đứng lên, chìa tay cho hắn, nói cụt lủn:
-Thế thôi, chúc ông ngon giấc.
Gã thực tập sinh bật dậy, trả lời với vẻ tự nhiên cố nặn:
-Tôi xin cố gắng làm hài lòng đại công tử.
-Cảm ơn. Như vậy sẽ có lợi cho cả hai phía hơn.
Hai người cúi chào nhau. Proninsky bước ra, đầu ngẩng cao, nhưng ra đến cửa hắn lại cúi đầu buồn bã.
-Mẹ kiếp! Mình bị tống cổ rồi -Hắn cáu tiết lẩm bẩm, -tống cổ khỏi chỗ làm tư, không phải cách chức như chính quyền. Nhưng cách thức của ông ta mới tế nhị làm sao, theo kiểu quý tộc đại gia! Thật là quý phái! -hắn thốt ra với vẻ mỉa mai độc địa.
Ra đến tiền phòng, một gia nhân định khoác áo choàng cho hắn, Edmun cáu kỉnh gạt ra.
-Cút cha mày đi!
-Ô hô! người gia nhân thốt lên khi khép cửa lại sau lưng hắn.
Valdemar bước vào phòng ngủ của cụ Machây. Cụ đang nằm trên giường đọc báo. Thấy cháu, cụ đẩy chiếc đèn sang một bên.
-Sao mãi cháu không tới?
-Cháu vừa nói chuyện với Proninsky. Xong rồi -Valdemar nói, ngồi xuống cạnh giường.
-Cháu không nhận ra hắn nữa a`?
-Về căn bản là thế. Cháu đề nghị hắn chuyển sang Guenbôvitre.
-Hắn đồng ý?
-Đó là điều hắn không muốn, nhưng hắn hiểu người ta muốn gì ở hắn.
-Hãy nói thật ông nghe: có phải đó là do câu chuyện bên bàn ăn tối nay không?
-Chuyện đó chỉ đẩy nhanh sự việc mà thôi.
-Thế nguyên do chính là từ đâu?
-Ông còn hỏi thế ư? Cháu không thể nào chịu nổi những chuyện tiếu lâm của hắn, nhất là… Chàng đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng.
Cụ Machây im lặng. Ánh đèn soi nghiêng rọi sáng mái tóc bạc như cước và những nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán, trên mặt, mắt cụ hơi nheo lại, đôi môi đã héo tàn đọng lại nỗi đớn đau. Cụ ngồi lặng rất lâu chìm sâu vào nỗi trầm tư, đôi vai còng xuống như đang bị đè trĩu bởi một gánh nặng quá mức. Chiếc bóng già nua của cụ nổi rõ trên nền thảm, những ký ức từ quá khứ, đầy dằn vặt, trút xuống hình dáng ấy, dưới sức nặng của chúng, mái đầu cụ cúi gục mỗi lúc một thấp hơn. Đột nhiên, cụ ngẩng vầng trán nhăn nheo, nhìn cháu trai, dằn giọng hỏi:
-Valdemar này, hãy nói thật với ông! Chủ yếu là vì cô gái ấy phải không?
Từ một góc sâu trong căn phòng tối cất lên một giọng trầm, mượt mà cố nén lại:
-Vâng!
-Lạy Chúa, xin Người đừng chối từ lòng thương! đôi môi run rẩy của cụ già khẽ thì thào. Cụ đưa tay lên bưng lấy mặt, cầu nguyện khe khẽ, nhắc đi nhắc lại với nỗi kinh hoàng:
-Vì tội lỗi của con xin Người chớ trừng phạt cháu nó, lạy Chúa, lạy Chúa! Hãy tha thứ cho con… Xin Người đừng báo thù.

4 đánh giá cho Con Hủi

  1. Triệu Phong Linh

    Lần đầu tiên đọc truyện còn đang học THCS. Đây chính xác là một tiểu thuyết về tình yêu. Đoạn đầu là những rung động đầu đời của chàng và nàng. Sự tinh tế, tình yêu đẹp vượt qua mọi định kiến xã hội. Nhưng đến đoạn cô gái chết một cách rất lãng xẹt, mình lại thấy tác giả nhảm nhí vô cùng.
    Lớn thêm tý nữa, rồi mới hiểu, không phải tác giả nhảm nhí, mà chính cái xã hội ấy đè nặng lên tâm trí bà. Kết cục, thì vẫn là hai người mãi mãi không đến được với nhau, như thực tại cái xã hội tàn khốc nó như vậy. Thế giới mà tình yêu vượt giai cấp thời đó chỉ diễn ra trên những tiểu thuyết như Kiêu hãnh và Định kiến.
    Vì là người của thế khỉ 21, vẫn không thể chấp nhận nổi sao cô gái lại mong manh đến thế, dễ dàng gục ngã bới những lời chỉ trích tầm thường. Nếu như cô nhỡ xuyên không đến đây, chắc ngày cô ngất đến chục lần vì shock. Thể chất cô không yếu, lòng kiêu hãnh của cô lớn, ý chí 2 người cũng cao, vậy mà cô ngã quỵ vì bệnh viêm não? Tưởng chỉ những con muôi vo ve mới có thể truyền căn bênh tai quái ấy một cách bất khả kháng? Dường như tại Bá tước bảo bọc cô quá cẩn thận, dường như tại cô mới chỉ 20 tuổi, cô đón phong ba bão táp của cuộc đời thông qua những lời thị phi vô hình mà gục ngã. Lại nói đến đoạn Bá tước bỏ cô lại, nghĩ đến đoạn đấy lại bực mình, sau bao nhiêu cố gắng vượt qua thử thách, cuối cùng chàng lại bỏ lại nàng vào giờ phút quan trọng nhất?
    Tựu chung lại, vẫn đáng nên đọc, và xem phim.

  2. Trang Vũ

    Đối với mình đây là một tác phẩm khá khó đọc, vì truyện thiên nhiều về cảm xúc tình yêu, hy sinh vì tình yêu, rồi cái kết buồn của nhân vật. Có lẽ phải thực sự đã từng yêu mới có thể hiểu hết được các cung bậc cảm xúc của các nhân vật, hay cảm nhận được hoàn cảnh xô đẩy khiến cho nhân vật buộc phải có những hành động như vậy. Văn phong truyện vẫn là cách hành văn quen thuộc của các tiểu thuyết lãng mạng phương Tây, không quá trần trụi, không quá nhiều dục vọng, chủ yếu làm nổi bật lên vẻ đẹp tình yêu. Mình cho rằng tác phẩm này cần đọc thật nghiêm túc và có cái nhìn đúng đắn về cuộc sống, tình yêu và xã hội mới cảm nhận hết được dụng ý của tác giả, nếu ai chỉ đọc sơ qua hay quen đọc tiểu thuyết hiện đại sẽ khó nắm bắt được vẻ đẹp của tác phẩm.

  3. Tran Minh

    Đã từng đọc Romeo và Juliet, một chuyện tình buồn và ám ảnh tôi mãi mỗi khi nhắc đến thiên tình sử này. Và Con hủi có thể xem là một Romeo và Juliet thứ hai, một thiên tình sử với những tình tiết mới và có phần bi thảm hơn. Nhưng bỏ qua những tình tiết và cái kết buồn thì Con hủi là một tác phẩm rất đáng đọc. Tác phẩm phản ánh chân thực một xã hội với sự phân biệt giai cấp sâu sắc, những người tự cho mình là quý tộc, là cao sang đã ra sức ngăn cản những con người thuộc tầng lớp dưới vươn lên vì tình yêu cao đẹp. Dù không được sống trọn bên nhau nhưng cái chết của nhân vật nữ chính đã chứng minh sự kiên cường, tình yêu trong sáng của con người trước những thế lực cố gắng giết chết tình yêu ấy. Cái chết của nàng không phải là sự khuất phục, sự thua cuộc mà là một chiến thắng vẻ vang của tình yêu.

  4. Hà Phương

    Lâu lắm rồi mình mới đọc lại dòng tiểu thuyết kinh điển, mình đọc cuốn này bất kể khi nào rảnh và đọc xong với một thời gian kỷ lục. Sách thiết kế ổn, tuy nhiên vẫn có lỗi dịch và lỗi đánh máy khá nhiều nên thi thoảng khiến mạch đọc gián đoạn, hơi khó chịu. Nội dung thì mình ấn tượng mỗi anh Valđmar, còn làng Stefchia thì có lẽ chỉ là đẹp. Tình yêu của Valđmar có lẽ mãnh liệt hơn Stefchia rất nhiều. Đọc truyện hay hơn xem phim nhiều. Nhưng nhìn chung là ổn 4*

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close