Đức Phật, Nàng Savitri Và Tôi

3.00 out of 5 based on 1 customer rating
(1 customer review )

Câu chuyện của Đức Phật, câu chuyện của nàng Savitri trong tiền kiếp và hiện kiếp đan xen, lồng ghép và miên man trong dòng suy tưởng của nhân vật tôi. Cùng với đó là cả một nền văn hóa Ấn cách ta hai mươi mấy thế kỉ được mở ra, rực rỡ, chói lòa. Cùng với những đổi thay của nó trong thời hiện đại. Câu chuyện cuốn hút người đọc, dẫn dắt người đọc đi qua những vùng đất, những thế giới đầy tâm linh, gặp gỡ những con người vừa thực vừa hư ảo. Một cuốn sách rất đáng để đọc.

Tác giả: Hồ Anh Thái


Mô tả

Một cô gái, được tôn là Nữ Thần Đồng Trinh, sau khi giải nghệ trở thành hướng dẫn viên du lịch, đồng thời là người kể chuyện dân gian.

Một cô công chúa ở Ấn Độ cổ đại, bị truy nã, phải chạy trốn qua nhiều vương quốc trên khắp tiểu lục địa. Cuộc chạy trốn kéo dài hơn bốn mươi năm cùng với tình yêu suốt đời dành cho vị hoàng tử, sau này là Đức Phật. Cuộc đời Đức Phật Thích Ca được tái hiện với nhiều chi tiết ít được biết đến. Xã hội Ấn Độ cổ đại và đương đại. Những nhân vật của hơn 2.500 năm trước và của ngày hôm nay. Những âm mưu, những cuộc truy đuổi, tình yêu và đức tin, cái mới và cái cũ… Đó là tiểu thuyết Đức Phật, nàng Savitri và tôi.

Trích đoạn sách hay

Savitri

Ta cũng có mặt trong lễ kén vợ của hoàng tử Siddhattha. Đúng ra chỉ có công chúa chị gái của ta được đi dự. Chị rộn ràng sắm sửa suốt mấy ngày. Ta biết cô nàng này mê anh chàng hoàng tử đẹp giai ấy. Chỉ mới cách đây có mấy tháng thôi Siddhattha theo cha chàng đến yết kiến đại vương cha ta. Nước cộng hòa của chàng là một trong những chư hầu trong vòng ảnh hưởng của phụ vương ta. Những dịp đến yết kiến đại vương, đức vua đều cho Siddhattha đi cùng, cho chàng quen dần với công việc của người cầm quyền.
Chàng lưu lại mấy ngày ở phường Quán Sứ, nơi đặt sứ quán của các nước cộng hòa và các tiểu vương quốc. Ta đã để ý tìm chàng trong yến tiệc chiêu đãi. Không thấy. Ta đi cùng công chúa chị ngang qua phường Quán Sứ. Cô nàng này cứ đòi xe lượn qua lượn lại phường Quán Sứ mấy lần. Ta biết cô nàng tìm ai. Ta cũng đang muốn nhìn thấy người đó. Cuối cùng hai chị em xuống đi bộ gần tòa sứ nơi chàng ngụ lại. Hóa ra chàng đang ngồi một mình trong khu vườn bao quanh ngôi đền dành cho các sứ thần. Một mình chàng. Cô nàng rảo bước đi qua trước mặt chàng. Cô nàng đánh rơi cái vòng tay bằng bạc. Cố tình. Ta biết là cố tình. Cái vòng tay ấy rất khít cổ tay cô nàng, chẳng bao giờ rơi ở đâu cả. Chàng hoàng tử chìm đắm trong cõi riêng cũng phải giật mình vìđộng tác cố tình của cô nàng. Chàng nhặt cái vòng bạc, chàng lễ phép đứng dậy đưa cho cô nàng bằng cả hai tay.
Ta không để cho cô nàng kịp nhận. Ta chạy xô đến, đứng chắn giữa hai người, kịp giật lấy cái vòng thẳng từ tay hoàng tử.
– Thưa hoàng tử, không phải chị ấy đánh rơi đâu
Hoàng tử ngỡ ngàng. Thực sự là ngỡ ngàng.
– Cảm ơn chàng. Chàng đừng chấp em gái thiếp, nó còn là trẻ con.
Chị của ta kéo chéo áo sari phủ trên đầu xuống, che một nụ cười e ấp.
Vờ vĩnh đấy, chị ngỗ nghịch như con trai, mấy khi ra vẻ dịu dàng như thế kia. Cô nàng lại còn bảo ta là trẻ con. Ta khi ấy bốn tuổi, nhưng nhìn thấy chàng Siddhattha, ta đã quyết lớn lên sẽ lấy chàng, lấy bằng được.
Không kịp. Ta không kịp lớn. Chàng thì không thể đợi. Cô nàng chị ta bằng tuổi Siddhattha, cô nàng đang tràn trề hy vọng. Trên khắp mấy vương quốc và mấy nước cộng hòa, hỏi có công chúa nào lộng lẫy nhan sắc tưng bừng sinh khí như nàng không? Cô nàng tin rằng mình sẽ chinh phục được anh chàng hoàng tử bảnh trai kìa. Ta cũng cầu mong như vậy. Ta không thích gì việc chị lấy được Siddhattha. Nhưng thà chị lấy được chàng, ta cũng nhờ đó mà thỉnh thoảng nhìn thấy chàng, còn hơn chàng vĩnh viễn thuộc về một cô nàng nào đó. Xa lắc xa lơ. Năm thì mười họa mới thấy chàng đến lưu lại đôi ngày trong phường Quán Sứ.
Ta đòi đi theo chị bằng được. Chị đành chấp nhận. Cho trẻ em đi theo trong những lễ kén dâu kén rể lễ đính hôn lễ cưới bao giờ cũng là điềm lành. Cô nàng cần ta quá đi chứ. Người kéo đến sao mà đông thế. Trời đất ơi. Sao mà công chúa nào cũng đẹp cũng xinh thế. Thánh thần ơi. Thần Tình Yêu Kama hôm nay sẽ bắn mũi tên yêu vào ai trong số những cô nàng nao nức kia? Người thắng sẽ vinh dự tột cùng. Người không được chọn thì coi như một chuyến đi hội. Không ai lấy đó làm điều để mà ghen tị tức tối. Những tình cảm ấy không xứng với dòng dõi hoàng gia trên khắp mấy xứ này.

Chàng Siddhattha trang phục rực rỡ. Rực rỡ nhất là chiếc khăn xếp màu đỏ trên đầu chàng. Chiếc khắn còn giắt một cái lông công óng ánh. Hoàng tử ngồi bên một chiếc bàn bày nhiều đồ trang sức. Chàng sẽ tặng mỗi nàng công chúa một vật làm kỷ niệm. Lần lượt từng nàng được đưa đến ra mắt hoàng tử. Người ta xướng tên từng nàng lên. Công chúa vương quốc Magadha. Công chúa cộng hòa Licchavi, cộng hòa Videha trong Liên bang Vaji. Đó là những nàng đến từ miền đông. Công chúa bộ tộc Moriya, bộ tộc Koliya. Đó là các nàng từ miền bắc. Công chúa vương quốc Kosala từ miền tây. Công chúa tiểu vương quốc Vamsa, công chúa tiểu vương quốc Avanti từ miền nam. Tất cả đều thuộc vùng bắc tiểu lục địa. Mỗi người mỗi vẻ. Bảo ta chọn ra nàng nào đẹp nhất thì ta cũng chịu. Nhưng muốn vơ chàng vào thì ta thấy công chúa chị của ta lộng lẫy nhất. Từ đôi mắt, cặp lông mày, sang đến cái mũi, cặp môi. Tất cả đều sắc nét. Tất cả đều lồ lộ tinh anh. Cô nàng cũng tự ý thức được, cô nàng quá tự tin. Đến trước mặt hoàng tử, cô nàng nở một nụ cười quyến rũ và chìa tay ra chờ chàng đặt vào đấy món nữ trang làm kỷ niệm. Cười. Hàm răng trắng bóng như sứ lạnh. Ánh mắt lóe lên ánh thép. Ta bé con mà ta bỗng thở dài một cái. Hỏng rồi. Ánh sáng lóe lên từ gương mặt cô nàng là ánh sắc lạnh. Nó làm hoàng tử chết điếng. Như nhìn vào gương mặt của kẻ chinh phục, lộng lẫy đến mấy thì vẫn là kẻ chinh phục. Hoàng tử không thích kẻ chinh phục bằng bất cứ một quyền lực nào. Thần quyền chính quyền. quân quyền đều vô nghĩa. Kiểu người như hoàng tử chỉ bị rung động bằng một vẻ đẹp thùy mị nền nã.

Nhân bảo như thần bảo. Cuối cùng hoàng tử chọn cô nàng Yasodhara. Đẹp thì có đẹp nhưng mà nhợt nhạt quá. Hiền thi có hiền nhưng mà nhạt nhẽo quá. Ta nghe các nàng công chúa xung quanh bình phẩm. Thôi thì ở hiền gặp lành. Một nàng bảo. Hiền không bao giờ gặp lành. Nàng khác bảo. Hiền bao giờ cũng kèm theo đần. Một nàng nữa bảo.
Ta đờ người ra khi hoàng tử đeo nhẫn đính ước cho công chúa Yasodhara. Chị của ta thua rồi. Ta thua rồi. Hoàng tử sẽ không bao giờ thuộc về gia đình ta.Ta cuống lên. Không nghĩ ra được cách gì để giật lại hoàng tử. Bất đồ ta giật khỏi tay công chúa chị. Ta lao về phía hoàng tử. Ta kịp chạy đến đứng giữa Siddhattha và nàng Yasodhara.
– Thưa hoàng tử, còn em nữa. Em cũng phải được tặng quà.
Cả triều đình vỡ ra một trận cười. Trẻ con hồn nhiên. Một con bé bốn tuổi cũng đòi tặng vật trong lễ kén rể. Chị của ta rít lên khe khẽ gọi ta quay về vị trí. Ta thoảng thấy mắt cô nàng lóe lên đanh ác. Kệ cô nàng. Cô nàng đã thua cuộc vì chính vẻ đanh ác ấy. Ta chỉ quan tâm đến vẻ lúng túng trên gương mặt chàng hoàng tử.
– Ta biết cho em cái gì bây giờ?
Hoàng tử hỏi lại. Trên mặt bàn chẳng còn gì. Chàng hỏi như để kéo dài thời gian suy nghĩ.
– Hoàng tử vẫn còn một thứ đấy thôi.
Tất thảy chủ và khách đã thôi cười. Họ bắt đầu thấy đây không còn là trò đùa nữa.
– Chàng hãy cho em cái khăn xếp. Em hứa sẽ không bao giờ đánh mất.
Ta chỉ lên đầu chàng.
Hoàng tử hơi giật mình. Mắt chàng ánh lên vẻ rộng lượng với đứa trẻ hồn nhiên vô tư. Ta thầm cảnh báo chàng, ta không hồn nhiên, ta không vô tư. Nhưng chàng làm sao hiểu được ý nghĩ trong đầu ta. Chàng chỉ thấy nên chiều chuộng tính đỏng đảnh của những nàng công chúa. Lại là một nàng bé con như thế này.
Chàng gỡ cái khăn xếp trên đầu, trang trọng đặt vào tay ta.
Ta đã toại nguyện. Ta ôm cái khăn xếp có sợi lông công chạy về đứng cạnh chị của ta. Lúc này đám quan khách lại phá lên cười.
Các nàng công chúa bao giờ cũng vô tư. Buồn một lúc đấy nhưng rồi quên ngay. Rồi các nàng lại ríu rít kéo nhau đi xem thi tài. Ta nắm tay chị đi như trong mơ. Sung sướng vì được một tặng vật đặc biệt. Ngơ ngơ ngẩn ngẩn vì đánh mất chàng. Ta vẫn chưa thôi hy vọng. Lần này ta cầu mong Siddhattha thua trong cuộc thi tài. Thua đi thua đi thua đi. Ta thầm khấn. Cô nàng chị của ta hình như cũng thầm khấn. Khắp lượt các nàng công chúa hình như cũng thầm khấn. Thua đi. Chàng thua thì sẽ có cơ hội cho một lễ kén vợ khác. Thua đi.
Hoàng tử dò dẫm đến được bên con ngựa hoang. Ta thầm khấn con ngựa sẽ lại nhảy lên tung vó đá bừa bãi như nó đã làm với các hoàng tử trước. Không thì nó cũng vùng vằng bỏ ra xa không cho chàng tiếp cận. Không thì đơn giản nhất, nó dứt khoát không cho chàng leo lên lưng. Toàn bộ khán đài hồi hộp. Người mong được người mong không. Siddhattha thì hình như không sốt ruột không vội vàng. Chàng còn vuốt ve con ngựa. Chàng còn nói gì với con ngựa. Vẽ chuyện.

Readers' review

Rated 3.00 out of 5 stars
1 review
5 stars 0 0 %
4 stars 0 0 %
2 stars 0 0 %
1 star 0 0 %

1 review for Đức Phật, Nàng Savitri Và Tôi

  1. Nguyễn Chi
    3 out of 5

    MỘT GÓC NHÌN VỀ VĂN HÓA ẤN ĐỘỞ Đức Phật, nàng Savitri và tôi, nhà văn Hồ Anh Thái kể với chúng ta nhiều câu chuyện.

    Câu chuyện về cuộc đời Đức Phật: Từ khi Người được sinh ra dưới một cây sa la cổ thụ, là hoàng tử Siddhattha. Đến khi người từ bỏ vương cung, ra đi tìm chân lý, giác ngộ dưới gốc bồ đề, trở thành Buddha. Rồi người đi khắp các xứ, truyền bá triết thuyết của mình, thu nhận đệ tử. Và tịch trong một rừng sa la. Thanh thản như một cơn gió nhẹ.

    Câu chuyện về những âm mưu, tham vọng, tỵ hiềm, thù địch, chiến tranh, sự phân biệt đẳng cấp, thân phận con người… Câu chuyện về xã hội Ấn Độ cổ đại nơi những giáo sĩ Bà La Môn lợi dụng thần quyền và sự mông muội của dân chúng để mưu đồ cá nhân.

    Nổi bật trên tất cả, là câu chuyện về nàng Savitri xinh đẹp, tinh quái, dũng cảm, cương quyết. Công chúa Savitri từ khi lên bốn đã quyết sau này sẽ làm vợ hoàng tử Siddhattha. Khi nàng mười bảy, Siddhattha hai mươi chín, chàng rời bỏ ngai vị để trở thành du sĩ. Nàng mãi mãi không thực hiện được mong ước, mãi mãi không thỏa nguyện tình yêu. Cuộc đời xô đẩy nàng trở thành một hoàng hậu của ông vua sắp chết, rồi phải bước lên giàn hỏa táng, rồi bị vu vạ và truy nã suốt bốn mươi năm ròng.

    Bốn mươi năm, nàng cải trang thành nam giới, chạy trốn qua nhiều tiểu quốc, đắm chìm trong dục lạc, và bất cứ khi nào, ở đâu, có tin về Siddhattha của nàng, nàng đều chạy đến. Nàng đuổi theo dấu chân của người trong mộng. Siddhattha trở thành Đấng Giác Ngộ, nàng hiểu nhưng không bao giờ thừa nhận. Nàng xinh đẹp như tiên nhưng cũng ma mị như yêu quái, cái ngông của tuổi trẻ khiến nàng cứ mãi đuổi theo người thương với ham muốn kéo người đó trở lại đời phàm tục, trở thành “của nàng”. Khi biết không thể làm được điều đó thì nàng lại ngầm tuyên chiến: lôi kéo đệ tử của Người.

    Nhưng lần lượt, lần lượt từng người bên nàng đều biệt nàng để tìm đến nương náu trong tôn giáo. Đầu tiên là hoàng tử Siddhattha, rồi đến công tử Yasa ăn chơi bốc giời, chàng Raja, đến gần cuối đời, cả chị Juhi - thị nữ trung thành, cũng từ giã nàng mà quy y cửa Phật.

    Tác giả viết rất nhiều về lối sống hành lạc của Savitri. Không hề né tránh. Savitri đắm chìm trong dục tình. Nàng chịu đựng tất cả những cú giáng đòn của số phận, không một lời than oán, rất cứng cỏi, và dùng dục lạc làm liều thuốc quên. Không đè nén ham muốn, không chối bỏ ham muốn, không hổ thẹn vì ham muốn. Một Savitri vừa đàn bà vừa ngông ngạo.

    Tất cả những câu chuyện ấy bện xoắn trong nhau, khi kìm nén, khi bung tỏa, lần lượt được kể bởi hai nhân vật du hành về đất Phật ở thời hiện đại: Một nhà nghiên cứu Ấn Độ học - nhân vật Tôi, và một hướng dẫn viên du lịch tên Savitri, vốn là một Nữ Thần Đồng Trinh hết thời, người có tiền kiếp chính là công chúa Savitri dám yêu dám chịu.

    Savitri ở tiền kiếp không phải là một người giác ngộ. Cuộc đời nàng giống như một minh họa, một sự chứng nghiệm cho những triết thuyết của Đức Phật. Sống như nàng là khổ hay không khổ? Mình không dám lạm bàn. Một điều chắc chắn là có hai từ đọng lại trong lòng mình từ chuyện đời Savitri: Chấp nhận và buông bỏ. Đọng vậy thôi, để học được hết ý nghĩa của mấy chữ ấy, có lẽ mình cũng sẽ phải đi hết một đời như nàng.

    Đức Phật, nàng Savitri và Tôi cung cấp nhiều kiến thức về cuộc đời Đức Phật, cũng như các tôn giáo và tập tục của Ấn Độ. Nhân vật nữ trong các tác phẩm về đề tài Ấn Độ của Hồ Anh Thái thường hấp dẫn mình, từ nàng Nilam trong Tiếng thở dài qua rừng kim tước đến nàng Savitri thời cổ đại. Những nhân vật ấy luôn bị đặt trong thế câu thúc, ép buộc, bị đẩy đến chỗ chết, vậy mà họ vẫn sống, sống kiên trì, sống nhẫn nại trong cái thế giới đọa đày họ.

    Hồ Anh Thái viết rất nhiều, bằng nhiều giọng điệu khác nhau: Khi lãng mạn tha thiết, lúc hóm hỉnh hài hước, lúc châm biếm đả kích… mình chưa có cơ hội đọc hết, và trong các tác phẩm mình được đọc, không phải tác phẩm nào mình cũng thích. Nhưng lúc nào mình cũng thích cách buông chữ, đặt câu của nhà văn.

    Was this review helpful to you? 1 of 1 people found this review helpful

Add a review

Questions and answers of the readers

There are no questions yet, be the first to ask something for this product.

Only registered users are eligible to enter questions




Yes No