Đừng Tháo Xuống Nụ Cười

(5 đánh giá của khách hàng)

Sách viết cho tuổi trẻ với đủ cung bậc cảm xúc: vui có. buồn có và những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời mà tuổi trẻ sẽ phải trải qua. Như tác giả đã viết : “Ở tuổi hai mươi, người ta chẳng có gì, ngoài một đôi chân rất khỏe mạnh và một trái tim ít sợ điều gì chưa đến. Đó là những ngày tháng tốt nhất để đi và học về thế giới.” vì thế còn trẻ thì hãy cứ bay nhảy đi, hãy làm những thứ bạn muốn khi chân bạn còn đủ khỏe và trái tim còn biết lắng nghe !

Danh mục:

“Ở tuổi hai mươi, người ta chẳng có gì, ngoài một đôi chân rất khỏe mạnh và một trái tim ít sợ điều gì chưa đến. Đó là những ngày tháng tốt nhất để đi và học về thế giới.” – Khải Đơn

Đừng tháo xuống nụ cười – những câu chuyện dành cho người trẻ, và đã từng trẻ. Không ai sống trên đời này mà không trải qua những nỗi buồn. Với tuổi trẻ, nỗi buồn càng là một điều tất yếu, khi người ta không còn nhìn cuộc đời bằng tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ nhưng cũng chưa đủ trầm tĩnh đến bình thản trước mọi thứ như tuổi xế chiều. Nhưng sau tất cả những buồn đau và hụt hẫng ấy, tuổi trẻ vẫn là tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà người ta dám sống và dám yêu hết mình.

Mỗi câu chuyện trong Đừng tháo xuống nụ cười là một lát cắt của cuộc sống gửi tặng người trẻ. Hơn 50 bài viết được sắp xếp theo bốn chủ đề: Tuổi trẻ lộng lẫy, Người đi lạc, Không thể yêu mãi mãi, Con đường trước mắt… Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy những câu chuyện, chiêm nghiệm về người trẻ, mơ ước, tự do, tình yêu, những hành trình, những hạnh phúc khó lý giải và cả những nỗi đau khó gọi tên. Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy hình bóng của gia đình mình, của bạn bè, người yêu, những mối quan hệ đặc biệt, những góc nhìn vừa lạ vừa quen về giảng đường, về thành phố, về một xã hội còn nhiều điều ngổn ngang. Và cũng ở đó, người đọc sẽ chạm tới những cô đơn, hoang mang, hổ thẹn, khát khao, day dứt và ảo vọng của một thời tuổi trẻ chính mình.

“Năm hai mươi tuổi, tôi đứng ngoài hiên một quán café, đứng như vậy mãi, để nhìn một anh chàng vừa từ trong tiệm bước ra. Tôi chưa bao giờ chạy xuống để nhìn rõ anh và hỏi: “Bạn muốn thêm một ly café không? Tớ mời”. Tôi sẽ quên người ấy, nhanh thôi, dù hôm ấy anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đến nhức mắt và tôi đã mất thì giờ nghĩ một lúc lâu vì sao Thượng đế lại có thể ban phát một chiếc áo trắng như vậy cho một anh chàng bình thường như thế. Nhưng tôi hao phí thời giờ cho sự suy luận, không để ý anh đã đi mất – không bao giờ trở lại. Chúng ta sẽ có hàng ngàn khoảnh khắc như vậy trong suốt cuộc đời mình: Những khoảnh khắc bỏ lỡ, dang dở vô cùng tận.”

Văn của Khải Đơn không khó đọc, nhưng sẽ có những đoạn viết hay câu chuyện mà bạn sẽ cần một khoảng thời gian kha khá để ngẫm ngợi được cho hết. Cũng giống như muôn vàn những thứ nhỏ bé trong cuộc sống này, có những điều tưởng như giản đơn nhưng lại ẩn chứa sau đó rất nhiều suy tư và triết lý.

“Người lớn thường lo nghĩ khôn nguôi, nhất là khi bạn cao mét rưỡi, mang giày thể thao màu đỏ, mê áo thun màu vàng cốm và muốn trở thành nhạc sĩ hát rong. Mẹ tôi nói: “Con hãy mặc đồ màu xám hay màu đen, như thế con sẽ giống người xung quanh, sẽ không có gì nguy hiểm xảy ra!” – Ai mà quan tâm chứ! Tôi sẽ chu du khắp thiên hạ với sự sặc sỡ độc nhất này. Thật là tuyệt!”

Đúng vậy, ai mà quan tâm chứ. Nếu buồn đau, cô đơn hay lạc lõng đã là điều tất yếu thì hãy coi đó là món quà mà tạo hóa đã dành tặng cho con người, không phải để dìm con người xuống tuyệt vọng và bế tắc, mà để người ta biết trân trọng hạnh phúc, biết mạnh mẽ hơn và cùng nhau gieo thêm những mầm vui mới. Bởi thế, dù chuyện gì xảy ra, ai cũng có quyền giữ trên môi mình một nụ cười.

5 đánh giá cho Đừng Tháo Xuống Nụ Cười

  1. Hoa Ban Trắng

    Tuổi trẻ nào hẳn cũng thấy bản thân qua từng trang sách: khát khao đi, khát khao khám phá, khát khao tìm hiểu những chân trời lạ. Đã có lúc tôi cũng thấy hoang mang, cũng thấy lo sợ không biết điều gì chờ ta phía trước. Nhưng chỉ có đi thì mới biết được, mới hiểu rõ, khi đó thì sẽ chả còn sợ nữa, vì con người ta chỉ sợ những gì mình không biết thôi. Và nếu cứ nằm hoài một góc thì ” sẽ không bao giờ trở nên mạnh mẽ được “. Ngày mai, mình vẫn sẽ vẫn tiếp tục đi khi còn có thể, khi còn có dịp. Cũng có những ước mơ đè nặng lắm đấy, nhưng đôi vai mình còn mang cả tuổi trẻ lộng lẫy của bản thân nữa, thế thì cứ làm gì mình muốn đã thôi.

  2. Sầm Hoàng Thiên Thanh

    Mỗi khi buồn tôi thường lang thang tìm sách để đọc. Và đúng vào một hôm tâm trạng không tốt, tôi thấy Tiki giới thiệu về quyển sách này. Quyển sách cuốn hút tôi ngay vì cả khi chưa cầm trên tay, chưa đọc bất kỳ một dòng nào, chỉ cần đọc đến tựa đề “đừng tháo xuống nụ cười” thôi là đã đủ khiến tâm trạng khá lên rồi. Sau này, những mẩu chuyện trong quyển tản văn này luôn nhắc nhở tôi rằng hãy nên lạc quan hơn. Thế nên mỗi khi buồn bực, cảm thấy bế tắc, tôi đều đem sách ra nghiền ngẫm. Tôi “nghiền” để “ngẫm” ra được những triết lý giúp mình tự tin sống hơn, tin yêu vào cuộc sống hơn. Tuy nhiên giọng văn hơi mạnh khiến quyển sách hơi kén độc giả. Nhưng nói chung là vẫn cảm ơn những “nụ cười” mà quyển sách mang lại lắm lắm!

  3. Lee

    Đây là một quyển sách viết theo phong cách mình yêu thích. Điều thích nhất ở tác phẩm là câu nói đầy triết lý sâu sắc mà mình nhớ mãi. Đại ý là cuộc sống vốn không an toàn, tại sao không chui xuống giếng, trốn vào hang, để an toàn theo cách một con ếch… Thế nên, cuộc sống là mạo hiểm, là khám phá, là đương đầu, là bước ra ngoài kia và chiến đấu, tận hưởng, cảm nhận… Một tác phẩm có một chút ngông, một chút thách thức và cổ vũ tinh thần cho người trẻ.

  4. NGUYỄN THÙY TRANG

    Những câu chuyện được viết vô cùng phong trần và hài hước. Quãng đời sinh viên là một bước chuyển vô cùng lớn trong đời người. Thế nhưng, nhiều người không hề nhận ra điều ấy và để thời gian trôi đi vô nghĩa. Khải Đơn đã giúp chúng ta nhìn lại những ý nghĩa của quãng đời ấy. Cho dù nó thế nào đi nữa, đó cũng là một phần cuộc đời và cũng là hành trang cho chúng ta trong tương lai. Nụ cười hay nước mắt là sự lựa chọn của chúng ta. Khải Đơn chọn nụ cười. Tôi cũng vậy. Tôi tin rằng nhiều bạn đọc cũng sẽ chọn nụ cười sau khi đọc tác phẩm này.

  5. Phạm Bảo Phương

    Tuổi trẻ chông chênh
    Chông chênh giữa một nửa trẻ con, một nửa trưởng thành
    Chông chênh giữa một nửa vui nửa buồn
    Chông chênh giữa muôn trùng đúng sai, muôn trùng được mất
    Chông chênh giữa việc níu giữ hay buông tay..
    Một cuốn sách viết nên từ những chơi vơi của tuổi trẻ, khao khát nhưng cũng sợ sệt cuộc sống ngoài kia
    Lớn lên – con người ta nhận ra cuộc sống không phải màu hồng như hồi trẻ còn từng tưởng tượng nhưng cũng không xám xịt như người ta vẫn nói
    Trưởng thành con người ta phải học cách chấp nhận những thứ tưởng chừng như nghiệt ngã, những sự thật đau lòng
    Nhưng vì vậy con người ta càng phải giữ niềm tin, giữ lại nụ cười để học cách chấp nhận, học cách vượt qua những khó khăn trong cuộc sống
    Đi qua những ngày mưa thì ta càng biết quý thêm những ngày nắng, đi qua những đau khổ chúng ta mới biết quý trọng ngày vui
    Đừng tháo xuống nụ cười – hãy giữ mãi cho mình những yêu thương <3

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close