Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Quyển sách này giúp bản thân có cái nhìn khác đi về những bệnh nhân ung thư và thấu hiểu thêm về những nổi đau mà họ phải gắng chịu khi đối mặt với căn bệnh thế kỷ này. John Green đã vẽ nên một mối tình nhẹ nhàng giữa hai cô cậu tuổi teens khiến người đọc bị thu hút từ trang này qua trang khác và bị thu hút bởi nét bút miêu tả khung cảnh Asmterdam lãng mạn, trữ tình. Xem phim đã hay, đọc truyện còn hay hơn nữa!

Tác giả: John Green

Mặc dù phép màu y học đã giúp thu hẹp khối u và ban thêm vài năm sống cho Hazel nhưng cuộc đời cô bé đang ở vào giai đoạn cuối, từng chương kế tiếp được viết theo kết quả chẩn đoán. Nhưng khi có một nhân vật điển trai tên là Augustus Waters đột nhiên xuất hiện tại Hội Tương Trợ Bệnh Nhi Ung Thư, câu chuyện của Hazel sắp được viết lại hoàn toàn.

Sâu sắc, táo bạo, ngang tàng, và thô ráp, Khi lỗi thuộc về những vì sao là tác phẩm thương tâm và tham vọng nhất của John Green, tác giả của những giải thưởng, nhưng đồng thời lại khám phá một cách khéo léo nét hài hước, li kỳ, và bi thảm của việc sống và việc yêu.

Trích đoạn sách hay

“Đây!” Augustus gần như hét lên. “Hazel Grace, cậu là cô gái duy nhất trên cái đất Mỹ này thích đọc thơ hơn là viết chúng. Điều này có ý nghĩa rất lớn. Cậu đọc rất nhiều cuốn sách vĩ đại với chữ V viết hoa đúng không?”

“Có lẽ?”

“Cậu thích những quyển nào?”

“Ừm,” tôi đáp.

Quyển sách tôi yêu thích, nói chung, là cuốn Tột cùng nỗi đau, nhưng tôi không thích nói chuyện với mọi người về nó. Đôi khi bạn đọc được một quyển sách và nó truyền cho bạn một thứ đức tin cuồng loạn đến nỗi bạn bị thuyết phục rằng cả cái thế giới đang bị chia cắt này sẽ chẳng bao giờ có thể tái hợp được, trừ khi và chỉ khi toàn bộ nhân loại cùng đọc cuốn đó. Và có những cuốn như Nỗi đau tột cùng, những cuốn bạn không thể kể cho người khác, những cuốn vô cùng đặc biệt, hiếm và rất riêng đến mức chia sẻ cảm xúc của mình cũng giống như là sự phản bội.

Nó thậm chí không hẳn là một cuốn sách rất hay hay gì cả; chỉ vì tác giả, Peter Van Houten, có vẻ như thấu hiểu tôi một cách kỳ lạ và không tưởng. Nỗi đau tột cùng là cuốn sách của tôi, như cái cách mà cơ thể của tôi là của tôi, hay như suy nghĩ của tôi là của chính tôi vậy.

Dù thế tôi vẫn kể cho Augustus nghe. “Cuốn tớ thích nhất có lẽ là Nỗi đau tột cùng,” tôi nói.

“Viết về xác chết à?” cậu ta hỏi.

Không,” tôi đáp.

“Hay xung kích quân?”

Tôi lắc đầu. “Không phải thể loại đấy.”

Cậu ấy cười. “Tớ sẽ đọc quyển sách kinh khủng có cái tên chán ngắt rồi còn không có xung kích quân này,” cậu ta hứa, và ngay lập tức tôi cảm thấy mình không nên kể về cuốn sách ấy. Augustus xoay người về phía chồng sách ngay dưới chiếc bàn cạnh giường. Cậu ấy rút ra một cuốn sách và một cái bút, nguệch ngoạc viết lên trang bìa, “Tất cả những gì tớ yêu cầu để đổi lại là cậu hãy đọc phiên bản tiểu thuyết xuất sắc và ám ảnh của trò điện tử yêu thích này.” Cậu ta giơ cuốn sách lên, có tựa là Cái giá của Bình minh. Tôi cười và đỡ lấy nó. Hai bàn tay khẽ chạm nhau trên bìa cuốn sách, rồi cậu ấy nắm lấy tay tôi. “Lạnh thế,” cậu ấy nói, ấn một ngón vào cổ tay tôi.

“Không lạnh như bị suy hô hấp,” tôi nói.

“Tớ thích cách cậu nói mấy chuyện y dược đấy với tớ,” cậu ấy đứng lên, kéo tôi dậy, vẫn nắm chặt tay cho đến tận cầu thang.

***

Chúng tôi ngồi cách nhau một đoạn trên ghế sofa và xem phim. Tôi đã hành động như thể mấy em nữ sinh trung học, để tay hờ hững trên khoảng ghế giữa hai chúng tôi, gợi ý rằng cậu có thể nắm tay tôi đi nhưng cậu ta còn không hề để ý. Xem được khoảng một tiếng thì bố mẹ Augustus mang món enchiladas ra, chúng tôi ngồi ăn ngay trên ghế, chúng quá sức tuyệt.

Bộ phim kể về một siêu anh hùng đeo mặt nạ dũng cảm hi sinh vì Natalie Portman, một cô nàng rất ngầu siêu quyến rũ và chẳng có chút gì là có vẻ giống cái mặt phù thũng của tôi cả.

Trong lúc giới thiệu dàn diễn viên, cậu ấy nói, “Rất tuyệt, nhỉ?”

“Rất tuyệt,” tôi đồng ý, dù thực sự không phải thế. Đó là một bộ phim dành cho con trai. Tôi không biết sao bọn con trai lại kỳ vọng chúng tôi thích những bộ phim dành cho con trai. Chúng tôi còn chẳng mong đợi bọn họ thích mấy bộ phim con gái. “Tớ phải về đây, sáng mai có lớp học,” tôi nói.

Tôi vẫn ngồi trên ghế sofa trong lúc Augustus tìm chùm chìa khóa. Mẹ cậu ấy ngồi bên cạnh tôi và hỏi, “Bác thích câu này lắm, cháu thấy thế nào?” Tôi đoán do mình đang nhìn về phía Lời động viên ngay trên chiếc TV, một hình vẽ thiên thần với dòng chú thích Nếu Không Có Nỗi Đau, Sao Ta Biết Được Niềm Vui?

(Đây là một lập luận cũ mèm trong môn Suy Tưởng Về Nỗi Đau, sự ngớ ngẩn cũng như thiếu tinh tế của nó có thể còn được xem xét hàng thế kỷ nữa, nhưng nội việc chỉ ra sự tồn tại của cây súp lơ xanh cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vị của chocolate cũng đủ lắm rồi.) “Dạ,” tôi đáp. “Một câu nói đáng yêu.”

Tôi lái xe Augustus về nhà với Augustus ngồi lái bên cạnh. Cậu ấy bật mấy bài yêu thích của một ban nhạc tên là The Hectic Glow, nhạc khá ổn nhưng vì tôi chưa bao giờ nghe trước đó nên tôi thấy chúng không hay như cậu ấy nói. Tôi vẫn liên tục liếc xuống chân, hay cái chỗ đã từng là chân cậu ấy, cố gắng tưởng tượng xem cái chân giả kia trông như nào. Tôi không muốn quan tâm về việc đó, nhưng vẫn băn khoăn đôi chút. Cậu ấy có thể cũng thắc mắc về bình ôxy của tôi. Chối từ bệnh tật. Tôi đã học được điều này từ lâu, và nghi ngờ cậu ấy cũng như thế.

Khi tôi dừng xe bên ngoài nhà mình thì cậu ấy tắt nhạc. Bầu không khí đặc quánh lại. Có thể cậu ấy đang nghĩ đến việc hôn tôi, và tôi chắc mình cũng thế. Tôi tự hỏi liệu mình có thực sự muốn vậy không. Tôi đã từng hôn nhiều anh chàng, nhưng đã lâu lắm rồi. Trước khi Phép màu xảy đến.

Tôi đánh xe vào bãi đậu rồi nhìn cậu ấy. Cậu ấy rất đẹp trai. Tôi biết bọn con trai không bao giờ tự cho mình là thế, nhưng cậu ấy đẹp trai thật.

“Hazel Grace,” tên tôi nghe có vẻ mới mẻ và dễ nghe hơn trong giọng cậu ấy. “Thật là niềm vinh hạnh thực sự được làm quen với cậu.”

“Tôi cũng thế, thưa ngài Waters,” tôi đáp, hơi ngượng khi nhìn cậu ấy. Tôi không thể đối diện với ánh mắt màu xanh nước biển của cậu ấy.

“Tớ sẽ còn gặp cậu chứ?” cậu ấy hỏi. Có một chút căng thẳng dễ thương trong giọng cậu ấy.

Tôi cười. “Tất nhiên.”

“Mai nhé?” cậu ấy hỏi.

“Kiên nhẫn nào, đồ nhanh nhảu,” tôi khuyên. “Cậu không muốn mình có vẻ háo hức quá chứ.”

“Đúng thế, đó là lý do tớ nói ngày mai,” cậu ta đáp. “Tớ muốn gặp lại cậu tối nay. Nhưng tớ sẵn sàng đợi cả đêm và suốt ngày mai.” Tôi trợn tròn mắt. “Tớ nghiêm túc đấy,” cậu ta nói.

“Cậu thậm chí còn không quen tớ,” tôi nói. Tôi cầm quyển truyện lắc lắc. “Hay tớ sẽ gọi cậu sau khi đọc xong quyển sách này nhé?”

“Nhưng cậu đã có số của tớ đâu,” cậu ta đáp.

“Tớ rất nghi ngờ việc cậu đã ghi nó trong quyển sách.”

Cậu ta lại nở một nụ cười ngốc nghếch đó. “Và cậu nói chúng mình còn chẳng biết nhau.”

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close