Mật Ngữ Rừng Xanh

Mật ngữ rừng xanh là câu chuyện không chỉ dành cho trẻ em, mà mọi đối tượng độc giả đều có thể tìm thấy sự thú vị riêng. Được biết, tác giả cũng là một người có hoàn cảnh riêng khá là đặc biệt. Dù sức khỏe không tốt nhưng anh vẫn duy trì ngòi bút và viết bằng tất cả say mê. Cuốn sách này cho thấy tình yêu lớn đối với thiên nhiên và đặc biệt là quan tâm đến vấn đề bảo vệ môi trường. Cách dẫn dắt câu chuyện này mang màu sắc phiêu lưu với những tình huống được dụng công xây dựng rất kỹ lưỡng.

Tác giả: Lê Hữu Nam

Mật ngữ rừng xanh là một câu chuyện thiên nhiên mang tính chất phiêu lưu và viễn tưởng với bối cảnh chính là một khu rừng hư cấu ở Việt Nam đang có nguy cơ bị phá hủy.

Để bảo vệ khu rừng, các nhà khoa học phải đưa ra bằng chứng được ghi lại trên bốn tấm bản đồ cổ cuối thế kỷ mười chín. Tuy nhiên, trong tay hai nhà khoa học đang nổ lực cứu khu rừng này chỉ có hai tấm bản đồ. Họ sẽ phải tìm ra hai tấm bản đồ còn lại.

Ở một nhóm khác, những đứa con của họ cũng vô tình gặp nhau trong khu rừng ấy sau một chuyến chèo thuyền tử thần. Chính cuộc gặp mặt này đã giúp những đứa trẻ hợp lực bảo vệ khu rừng bằng tình yêu thiên nhiên. Tất cả chúng đều có chung một khả năng đặc biệt là nói chuyện được với động vật hoang dã. Nhân danh những người yêu quý rừng xanh, những đứa trẻ thống lãnh hơn hai mươi ngàn con thú để chống lại những kẻ phá rừng. Cũng rất vô tình, chính chúng là người nắm giữ hai tấm bản đồ quan trọng còn lại. Song, suốt cả câu chuyện hai thế hệ hoàn toàn thất lạc nhau.

Cuối cùng, liệu những người chiến đấu vì tình yêu thiên nhiên có tìm được “mật ngữ rừng xanh” để bảo vệ khu rừng?

Trích đoạn sách hay

Cuộc rượt đuổi và trí nhớ của Jo

Bình minh đang lên dần. Đi được một đoạn nữa vào sâu trung tâm khu rừng, Joey Drucker không nghĩ mình đã hoàn toàn cắt được đuôi bọn lâm tặc khi mà cậu vẫn còn nghe rõ mồn một âm thanh của những khối động cơ trong xe Minsk cổ quái ở đằng sau.

– Bọn chúng đang thu ngắn khoảng cách. Chừng vài trăm mét nữa thôi. – Jo nói, đôi chân đã mỏi nhừ.

– Giờ phải làm sao? – Lâm vừa hỏi vừa cố sức chạy như một con nai.

– Đừng bỏ cuộc! Chạy tiếp!

– Bỏ cuộc? Không đời nào! – Lâm hét to rồi phóng lên phía trước.

Jo đuổi theo và vỗ vào vai người anh họ. Cả hai cố gắng gia tăng khoảng cách với đám lâm tặc bằng cách chạy vào những đoạn có nhiều rễ cây trồi lên mặt đất, nhưng cuộc rượt đuổi vẫn không hề dừng lại. Đôi chân của hai đứa trẻ hoạt động như chính những con thú đang bị săn đuổi, chúng chạy với tất cả sức lực và bản năng sinh tồn của mình.

***

Cuộc rượt đuổi và trí nhớ của Jo
Bình minh đang lên dần. Đi được một đoạn nữa vào sâu trung tâm khu rừng, Joey Drucker không nghĩ mình đã hoàn toàn cắt được đuôi bọn lâm tặc khi mà cậu vẫn còn nghe rõ mồn một âm thanh của những khối động cơ trong xe Minsk cổ quái ở đằng sau.

– Bọn chúng đang thu ngắn khoảng cách. Chừng vài trăm mét nữa thôi. – Jo nói, đôi chân đã mỏi nhừ.

– Giờ phải làm sao? – Lâm vừa hỏi vừa cố sức chạy như một con nai.

– Đừng bỏ cuộc! Chạy tiếp!

– Bỏ cuộc? Không đời nào! – Lâm hét to rồi phóng lên phía trước.

Jo đuổi theo và vỗ vào vai người anh họ. Cả hai cố gắng gia tăng khoảng cách với đám lâm tặc bằng cách chạy vào những đoạn có nhiều rễ cây trồi lên mặt đất, nhưng cuộc rượt đuổi vẫn không hề dừng lại. Đôi chân của hai đứa trẻ hoạt động như chính những con thú đang bị săn đuổi, chúng chạy với tất cả sức lực và bản năng sinh tồn của mình.

***

Mùa hè năm lớp Sáu, tức là cách đây đúng một năm, nhờ vào sự đặc cách, cậu bé Joey Drucker đã vào Thư viện Đại học Tiểu bang Florida, ở đó cậu mượn cuốn sách của Kippling, lạ lùng ở chỗ là Jo phát hiện ra một mảnh da thú được kẹp bên trong cuốn sách. Cầm tấm da thú cũ kỹ ấy lên, Jo có một cảm giác rất huyền bí hơn ý nghĩ ban đầu rằng đó chỉ là một tấm da thú đơn thuần với những họa tiết giống như một tấm bản đồ chen chúc những ký tự cổ xưa na ná chữ cổ của người Ả Rập. Thế rồi Jo mang tấm bản đồ về nhà, lên mạng tìm hiểu thêm nhưng lại không cho ra kết quả gì, cho đến một hôm cậu vô tình phát hiện thêm bí mật. Cậu ta quyết tâm đi tìm lời giải cho tấm bản đồ kỳ lạ này, tấm bản đồ không chỉ có linh hồn, có quá khứ, mà còn là manh mối cho điều gì đó nữa, Jo tin chắc như vậy. Để làm việc đó, Jo quyết định đi đến một số tiểu bang phía Bắc bằng khoản tiền thưởng sau sự kiện giải cứu một con cá voi hoa tiêu bị mắc cạn ở bờ biển Florida. Những nơi Joey Drucker đến, không có nơi nào mà một học sinh lớp Sáu sinh ra ở Florida lại có thể đến đó một mình. Đó là Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Hoa Kỳ, Thư viện Cộng đồng New York, trường Đại học Harvard ở Massachusetts và một số thư viện khác, những nơi này Jo đã phải rất vất vả mới có thể vào được bên trong. Jo dành tổng cộng hai mươi hai ngày cho chuyến “du ngoạn” chỉ bằng cách ngồi lỳ bên những cuốn sách mà cậu tìm ra từ mọi ngóc ngách, cùng với món bánh kẹp và một chai Coca to tướng, ngày cũng như đêm, đến nỗi những người thủ thư đã phải than phiền.

Sau đó Jo tìm đến các trung tâm chăm sóc động vật hoang dã. Ở những nơi này, nhờ vào chiến tích của mình, cậu được các nhân viên chào đón như người nhà. Tận dụng sự ưu ái đó, Jo đã sao chép lại những ký tự từ tấm bản đồ và dùng mạng wifi gửi ảnh chụp bản đồ kèm theo thư ngỏ đầy lời lẽ tôn nghiêm nhất cho một số Giáo sư Địa lý, Khảo cổ và Sinh học mà cậu tìm được địa chỉ thư điện tử trong cuốn sổ tay của bố mình. Cậu đã chọn một cái tên giả, và để thuyết phục hơn, cậu tự nhận mình là sinh viên để nhờ họ giải mã. Sau hơn ba tuần bỏ nhà đi bụi (theo cái cách mà mẹ cậu nói trong lúc tức giận) thì cậu thu được không ít thông tin cho tấm bản đồ bí ẩn này. Những gì cậu cảm giác đã hoàn toàn đúng, tấm bản đồ thuộc về một vùng đất ở Đông Nam Á cùng với những câu chuyện thiên nhiên kỳ bí. Cậu hết sức vui mừng với kết quả, và càng vui mừng hơn khi biết rằng phu nhân của Giáo sư Bryan Drucker đáng kính đã đặt vé máy bay cho gia đình đến đó vào mùa hè năm sau, nghĩa là trong danh sách hành khách của chuyến bay đó có tên cậu – Joey Drucker. Không gì tuyệt vời hơn, đó cũng chính là động lực giúp cậu tự tin tìm hiểu thêm về những gì còn lại tại những khu rừng nhiệt đới Đông Nam Á. Để thỏa mãn lòng mình, cậu cho rằng chuyến bay trở lại Việt Nam của gia đình giống như là một sự tán dương mỹ mãn nhất cho những cố gắng của bản thân.

Tuy nhiên sau khi phân tích toàn diện thì Jo thấy rằng kết quả có được sẽ rất ít, vì bản thân cậu không phải là người có nhiều kinh nghiệm thám hiểm hay am hiểu về vùng đất này. Nhất là cánh rừng bí ẩn ấy. Nhận thấy thực tế đó, cậu quyết định bỏ ra một ít trong quỹ tiết kiệm của mình để có thêm người đồng hành – điều mà cậu nghĩ sẽ ít nhiều cải thiện được tính khả quan. Và rồi có một việc đặc biệt nữa đã xảy ra ngoài mong đợi. Trước giờ cậu lên máy bay cùng gia đình, hộp thư điện tử của cậu nhận được thư từ một người ở bên kia Thái Bình Dương gửi đến. Người này không công bố danh tính của mình ngoài quốc tịch. Sở dĩ ông ta biết được cậu là nhờ mối quan hệ nào đó ở Mỹ tiết lộ cho ông về chuyện tấm bản đồ. Sau khi chắc chắn cậu là người cần tìm, ông ta đề nghị được gặp cậu tại bất kỳ đâu cậu muốn. Lời khẳng định đó được chắc chắn bởi số tiền ông ta chuyển cho cậu là ba ngàn đô la thông qua một tài khoản trên mạng và ông ta hứa hẹn sẽ đưa thêm khi gặp được cậu cùng tấm bản đồ còn nguyên vẹn.

Nhưng những gì mà Jo ấn tượng trong cuộc trao đổi này nằm ở chỗ, ông ta đang có trong tay hai tấm da thú giống hệt tấm bản đồ mà cậu đang giữ. Tuy nhiên đó chưa phải là tất cả phần hay nhất của câu chuyện. Cậu làm người đàn ông đó phải bất ngờ khi chọn địa điểm gặp mặt ngay tại thành phố của ông ta, tại quán cà phê gần khu biệt thự mà cậu sẽ sớm đặt chân đến. Cậu biết rõ khu nhà đó, nhưng sự bí ẩn của người đàn ông này cùng câu chuyện về tấm bản đồ khiến cậu nóng lòng hơn cả. Cậu thích thú khi nghĩ đến cảnh người đàn ông đó sẽ phải giật nảy khi biết người mình đặt trọn niềm tin là một thằng nhóc học lớp Bảy nói sành sỏi tiếng mẹ đẻ của ông ta. Cậu phản hồi ông ta bằng một dòng ngắn gọn: “Tôi sẽ đồng ý những yêu cầu của ông, nhưng ông nên cho tôi tham gia việc này”. Ngay sau đó ông ta trả lời cũng rất ngắn gọn: “Chúng ta hãy thử đặt niềm tin vào nhau. Hẹn gặp lại”.

Cuộc giải cứu của bầy voi thông minh

Chạy thêm được một quãng trong tình cảnh đã trở nên nguy biến hơn, Jo biết mình đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, riêng Lâm thì gần đến dốc kiệt sức. Hai chân của chúng đã sưng tấy, túi phổi hoạt động gần như cạn kiệt và khó mà cung cấp đủ ôxy cho cơ thể. Tương tự, dạ dày chúng cũng đang ở trong tình trạng trống rỗng. Trong lúc không còn gì để mất, Jo quyết tâm bỏ lại hai chiếc ba lô đồ dùng cho nhẹ gánh. Thật may mắn và không ngờ, chính những chiếc ba lô lại trở thành chướng ngại vật đối với bọn lâm tặc. Đồ đặc lỉnh kỉnh trong ba lô lăn ra ngoài, nằm rải khắp đường và vô tình chắn ngang bánh xe khiến cả đám lâm tặc ngã nhào khỏi xe. Khoảng cách được nới thêm lần nữa. Tuy nhiên cú ngã đó chỉ như một thời khắc không may mà thôi. Cả bọn nhanh chóng đứng dậy, lao tới mà không cần đến xe.

– Bắt bằng được chúng cho tao! – Một tên ra lệnh khi bọn trộm trầm hương đã gần tóm được hai đứa nhỏ.

– Giờ phải làm sao đây? – Lâm chạy trong tình trạng thở còn không ra hơi. – Phải có cách nào chứ Jo?

– Cứ chạy đi đã! Tớ thử cái này xem sao.

Trong thời khắc sinh tồn nghẹt thở, Joey Drucker dùng đến vận may cuối cùng của mình: dùng đến tín hiệu cầu cứu sơ khai nhất – cách mà cậu chưa bao giờ thử song giờ thì đành phải hy vọng thôi. Nhắm mắt lại, xua hết những suy nghĩ rối rắm ra khỏi đầu và đưa hai ngón tay trỏ lên miệng, cậu hít một hơi dài vào mũi, sau đó thở mạnh ra miệng, hơi thở xuyên qua hai môi trước khi lướt qua ngón tay tạo thành một âm thanh tuyệt diệu. Âm thanh đó lan truyền trong không trung thăm thẳm của khu rừng trước sự hung hăng của bọn lâm tặc. Bản thân Jo cũng lo sợ rằng điều đó chỉ là hão huyền. Nhưng cũng chính thời khắc đó, một hiện tượng đột nhiên xảy ra.

Bọn lâm tặc há hốc mồm khi chứng kiến một bầy voi rừng lao đến. Những kẻ mang dã tâm bất chính cố chống cự bằng gậy gộc và tất cả những gì chúng có trong tay, tuy nhiên thứ chúng cần là khẩu súng nòng dài đã bất ngờ bị một cái vòi tước mất khi còn chưa kịp rút ra. Trận chiến không cân sức tưởng chừng sẽ kết thúc nhanh, thì bất thình lình, tên cầm đầu tóm được Lâm và nhắm ngay lưỡi dao vào cậu.

– Bảo lũ to xác tránh ra đi! Nếu không tao giết thằng nhóc này! – Tên lâm tặc bặm trợn uy hiếp đối phương.

Lâm run lên trong tay hắn, nhưng cậu vẫn đủ can đảm để không xao động.

– Coi chừng bị mắc mưu hắn!

Jo dang hai cánh tay ra hiệu lũ voi đừng kích động. Dường như chúng đều răm rắp nghe theo Jo, chỉ có một con voi đặc biệt nhất trong đám bị cụt đuôi bỗng dưng biến mất từ lúc nào. Song, bọn lâm tặc từ đầu chí cuối không nhận ra bầy voi có bao nhiêu con.

– Được rồi, ông thả bạn tôi ra đi! – Jo thương lượng.

– Mày đưa tao khúc trầm hương nữa chứ, thằng nhóc!

– Thì ông cứ thả người đi đã! – Jo cố kéo dài vụ thương lượng.

– Mày có đưa không hả? – Hắn ta trừng mắt, lăm lăm lưỡi dao sát cổ con tin đến độ da cổ Lâm bị xước một đường, và chỉ cần một động tác nữa là con dao sẽ làm Lâm tiêu đời.

– Ông cứ bình tĩnh bỏ dao xuống đi! – Jo nói, đồng thời đưa mắt nhìn qua vai tên lâm tặc, trông thấy con voi cụt đuôi đang lặng lẽ tiến lại từ phía sau kẻ thủ ác.

– Giờ tao hỏi lần cuối: Mày có đưa khúc trầm hương đó lại đây không thì bảo?

– Không! Không đời nào! – Jo hét to.

– A! Thằng này… – Toan manh động, đột nhiên hắn ta rú lên khiếp đảm.

Toán lâm tặc kinh hãi khi thấy con voi cụt đuôi túm lấy tay gã đồng bọn bằng cái vòi của mình. Đau không chịu nổi, hắn buông dao và kêu lên inh ỏi, sau đó năm tên lâm tặc còn lại cũng tự động bảo nhau đầu hàng. Diễn biến tiếp theo cũng không có gì phức tạp, thằng nhóc người Mỹ và anh của cậu ta chỉ việc trói lũ ác nhân lại, bởi cậu ta biết rằng nếu để bọn chúng lọt khỏi tầm tay thì chẳng khác nào “thả hổ về rừng”.

Qua ải hiểm nguy, Lâm thở phào nhẹ nhõm và nhìn lên cao, ánh nắng chan hòa khắp khu rừng, tiếng chim lảnh lót nghe tựa như dàn đồng ca thiên nhiên. Hương thơm núi rừng xộc vào khứu giác cậu, không khí trong lành tràn qua những rặng cây, ve vuốt làn da cậu cho quên đi sự ê ẩm. Cậu bước đến bên chú voi cụt đuôi, anh chàng này là sự ấn tượng nhất với Lâm kể từ khi cậu rời khỏi nhà.

– Nó thông minh lắm! – Jo nói và nhảy lên lưng con voi khác, nhường chú ta cho cậu.

– Đúng, có vẻ nó lắm chiêu.

– Một anh chàng tinh quái ấy chứ! Cậu có thể nói chuyện với nó.

Lâm bắt đầu đặt tay lên mình nó và vuốt nhẹ làn da thô ráp của chú voi. Để đáp lại tình cảm của Lâm, chú ta quấn lấy người cậu bằng cái vòi mềm mại. Nó không biết chân cậu sưng tấy, nhưng nó để cậu ngồi lên lưng suốt quãng đường còn lại, quãng đường dẫn đến một nơi đang chờ đợi nó và bầy đàn của nó. Dù sao đi nữa, Lâm cảm thấy mình đã an toàn, ít nhất sau một đêm trải qua trong rừng, cậu đã không còn sợ rừng nữa.

Ngồi trên lưng một chú voi giữa cánh rừng đại ngàn của vùng đất Đông Nam Á, chẳng khác mấy giấc mơ của cậu bé đến từ Mỹ, như vậy cũng đủ cho Joey Drucker có lý do để tự tin nghĩ đến tương lai của mình, song cậu vẫn không quên mình đang còn rất nhiều điều phải làm trước khi mọi việc chìm vào quên lãng. Qua câu chuyện mà anh chàng bốn chân khổng lồ kể, Jo biết rằng lúc nó chào đời cũng là lúc mẹ nó chết bên chiếc bẫy của bọn thợ săn, nhưng vận may chào đời của nó lại được đôi tay của một con người ban cho. Điều Jo không hiểu ở chỗ, cũng chính vì sự ra đời của nó nên người đó đã vĩnh viễn rời xa cánh rừng này. Mặc dù con voi không biết cách diễn đạt cái chết của một người là như thế nào, nhưng Jo cảm nhận được nỗi thương tiếc của nó dành cho người cứu tinh xấu số ấy.

– Nó nói gì với cậu sao?

– Tớ hỏi nó vài chuyện

– Cậu biết được gì?

– Nó sẽ đưa bọn mình đến một nơi. – Và Jo không kể cho Lâm về việc con voi sinh ra, vì chính cậu cũng đang tự thắc mắc vì sao lại xảy ra chuyện như vậy.

Thấy Jo có được khả năng tiếp xúc với các con thú nên Lâm cũng muốn thử, thế nhưng suốt mấy dặm đường đã qua, cậu chỉ có thể biết được chú voi con cùng đàn của nó vừa trở về từ một cánh rừng khác sau khi nghe ngóng được điều gì đó từ những con chim. Tiếng huýt sáo của Jo vang lên với ý nghĩa như một tín hiệu tiếp theo, kết quả đó cũng đủ làm cho cậu ngây ngất. Dẫu sao thì, so với những chuyện đã qua, đây là một cột mốc nữa đáng để cậu ghi nhớ. Sự háo hức dâng tràn và lúc này cậu yêu rừng quá đỗi. Cậu không còn muốn vội vàng chạy khỏi rừng nữa. Dù gì mùa hè năm nay cũng mới bắt đầu mà thôi.

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Mật Ngữ Rừng Xanh”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close