Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời

Vẫn là Haruki, vẫn độc, hay và gây nghiện không tưởng. Bằng giọng trần thuật ngôi thứ nhất gần gũi, đây là câu chuyện về “tôi” như bao cái “tôi” khác chúng ta đầy biến động và cuốn hút. Đây không phải là một cuốn tiểu thuyết cảm động sâu sắc gì cả, đây là cuốn tiểu thuyết chậm, thực tế và sắc sảo. Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, mỗi người sẽ có mỗi cách cảm nhận khác nhau. Nhưng hơn hết, đây là một cuốn sách đáng để đọc

Tác giả: Haruki Murakami

Đó là câu chuyện đau đớn, khuấy động một cách ám ảnh. Một cuốn sách đẹp, gần như là mịn màng về những tầng sâu không thể dò đến của chúng ta.

Ngay từ nhỏ, cậu bé Hajime đã nhận thức sự bối rối và mặc cảm thân phận “con một”, chẳng giống những đứa bạn cùng trang lứa. Và sau này, người bạn gái thân nhất của Hajime, Shimamoto-san cũng thuộc diện “con một” hiếm hoi. Đến người con gái mà Hajime lao vào với niềm đam mê khoái lạc không thể kiểm soát được, cũng là “con một”… Khuấy động ngay từ đầu câu chuyện là một chàng trai quá nhạy cảm với xung quanh như thế.

Năm 37 tuổi, Hajime đã có một cơ ngơi đáng để anh mỉm cười hài lòng, một công việc vừa kiếm ra tiền, vừa thỏa mãn sở thích cá nhân, một người vợ xinh đẹp mà anh hết lòng yêu mến, hai đứa con thơ lúc nào cũng quấn quít chân bố. Cũng như nhiều đàn ông khác ở lứa tuổi này, Hajime cũng có tình nhân, nhưng chỉ là thoáng qua mà không đọng lại chút dư vị nào.

Và Hajime đã yêu, yêu một người chỉ duy nhất có cái tên và tình bạn thời quá khứ hơn 20 năm. Khó mà lý giải điều gì đã khiến một người đàn ông đầy chuẩn mực với gia đình và công việc như Hajime đã lần lượt cởi trói những gì đang bó buộc mình. Phải chăng đó là sự mong manh giữa một người phụ nữ quá mơ hồ đến cùng những lời hẹn “có lẽ”, “có thể”, “một khoảng thời gian nữa”? Phải chăng anh yêu cô như muốn tìm lại quá khứ của chính mình? Phải chăng anh đang muốn kiếm tìm lời lý giải về ranh giới giữa thực và hư?

Rốt cuộc thì bao sốt ruột chờ trông mong mỏi của Hajime cũng được đền bù thoả đáng khi họ cùng trốn gia đình để đến với nhau, bất chấp chuyện gì xảy ra. Rốt cuộc thì cả hai lần đầu tiên được yêu nhau như người đàn ông yêu một người đàn bà. Rốt cuộc thì cả hai đã tìm ra sự hòa hợp hoàn hảo của cơ thể… Nhưng ngay cả ở chốn tưởng như đã là tận cùng đó, họ vẫn không thể đến được với nhau.

Không phải Hajime mà tất cả những người phụ nữ trong cuốn sách này đều bọc mình trong lớp màn bí ẩn. Đằng sau tình yêu trong veo của cô gái Izumi là một mối hận khiến cô trở thành vô cảm. Đằng sau cô vợ Yukiko ngọt ngào và xinh đẹp là một lần tự tử hụt cùng những nỗi đau dẳng dai bên mình. Còn đằng sau Shimamoto-san là một thứ gì mà không ai có thể chạm tới được…

“Có những gì?” có lẽ là câu hỏi mà cuốn sách nhỏ của Haruki Murakami đặt ra. Có những gì ở phía Nam biên giới, khi đó không chỉ là nước Mêxicô; có những gì ở phía Tây mặt trời, khi đó không chỉ là một chứng bệnh của những người nông dân Xibêri sống trong cảnh ngày đêm không phân cách; và có những gì trong những diễn tiến cuộc đời mỗi con người? Không chỉ cuộc đời ít chi tiết của Shimamoto-san mới gây băn khoăn, mà ngay cả ba giai đoạn được miêu tả hết sức rõ ràng của cuộc đời Hajime cũng không hoàn toàn làm thỏa mãn những người quen với những văn chương được tác giả chú tâm giải thích kỹ càng. Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời không yêu cầu người đọc diễn giải. Rất nhiều chi tiết trong đó thuộc về “tiểu sử ngoài đời” của Murakami, nhưng câu chuyện đơn giản được kể trên nền nhạc của Nat King Cole và Duke Ellington, với hương vị lạ lùng của những ly cocktail Daiquiri và Robin’s Nest có một khả năng đặc biệt: nó không cho phép mọi cách giải thích dễ dãi. Những câu hỏi liên tiếp hiện ra trong tâm trí Hajime, về ý nghĩa cuộc đời cũng như của từng trải nghiệm dù nhỏ đến đâu, sẽ dần truyền sang người đọc, và đến khi kết thúc, rất có thể sự hoang mang về ranh giới giữa thực và hư, chân thành và giả tạo, quy tắc và ngoại lệ sẽ là điều duy nhất mà người đọc “gặt hái” được. Điều này cũng không thật sự lạ, vì, đã trở thành quy luật, những câu trả lời thì qua đi, còn câu hỏi thì ở lại.

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời là cuốn tiểu thuyết chứa đựng nhiều nhất con người thật của Haruki Murakami, và là câu chuyện đơn giản nhất mà Murakami từng kể. Tuy vậy, đơn giản không có nghĩa là dễ hiểu, và một lối kể chuyện giản dị không loại bỏ những nỗ lực kín đáo trong việc thoát ra khỏi những lối đi văn chương đã cũ mòn. “Sự kết nối” dễ thấy giữa Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời và những tác phẩm khác của Murakami có lẽ là năng lực đặc biệt của nhà văn Nhật Bản đối với cách tạo ra và xử lý cái bí ẩn. Không có mật độ dày đặc như trong Biên niên ký chim vặn dây cót hay Kafka bên bờ biển, cái bí ẩn ở đây giống như những đoạn nhạc jazz biến tấu ngẫu hứng trên nền của những bản nhạc cũ, và chính là cái để lại dư vị lâu nhất cho người đọc.

(Như Hà)

Trích đoạn sách hay

Một tối thứ Hai đầu tháng Mười một, cô đến gặp tôi tại một trong hai câu lạc bộ. Robin’s Nest (đặt tên cho một bản nhạc jazz mà tôi rất thích). Cô ngồi lặng lẽ ở quầy bar, gọi một ly Daiquiri. Tôi ngồi cách cô ba ghế, rất gần, nhưng còn chưa biết rằng đó là Shimamoto-san. Tôi chú ý ngay đến người khách lần đầu tiên thấy đến quán. “Chà, một phụ nữ đẹp” , tôi tự nhủ. Nếu cô từng đến đây, chắc chắn tôi phải nhớ mặt cô: đó không phải loại phụ nữ khiến người ta có thể hững hờ. “Hẳn là cô ta đang chờ ai đó.” Dĩ nhiên là thỉnh thoảng cũng có phụ nữ đi một mình đến quán bar. Họ chờ đợi, thậm chí một số còn hy vọng, được đàn ông nói chuyện cùng. Chỉ cần nhìn là biết. Nhờ kinh nghiệm, tôi biết rằng một phụ nữ thật sự xinh đẹp không bao giờ uống rượu một mình trong một quán bar. Bởi vì những người phụ nữ đẹp không thật sự thích bị người lạ bắt chuyện. Đơn giản là việc đó làm họ chán.
Vì thế tôi không chú ý lâu đến người khách đó. Tôi nhận ra khi cô đến, rồi chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía cô. Cô trang điểm rất kín đáo và ăn mặc thanh lịch, quần áo đắt tiền: áo len Cachemire màu be trên một chiếc váy lụa màu xanh. Một cái áo len mảnh và nhẹ đến mức có thể nghĩ là một làn da thứ hai. Trên quầy đặt một túi xách cùng tông màu với váy. Tôi không thể đoán được tuổi cô. Cô đang ở độ tuổi lý tưởng, tôi chỉ có thể tìm được cách nói đó.
Cô có một vẻ đẹp mê hồn, nhưng không có vẻ gì là một diễn viên hoặc người mẫu. Những người đó không đến các quán bar của tôi, và xung quanh họ luôn lơ lửng một bầu không khí đặc biệt, tạo ra bởi ý thức về cái nhìn của người khác đặt lên mình. Người phụ nữ này khác hẳn. Cô ung dung một cách tự nhiên, thoải mái với những gì vây quanh mình. Một khuỷu tay đặt trên quầy, tay chống cằm, cô nghe nhóm tam tấu chơi nhạc và uống từng ngụm nhỏ cocktail như thể đang dừng lại ở một trang sách hay. Thỉnh thoảng cô nhìn về phía tôi. Tôi cảm thấy một cách cụ thể một cái nhìn đặt lên mình. Tuy nhiên, tôi không sao tưởng tượng nổi rằng người phụ nữ đó thực sự nhìn tôi.
Như thường lệ tôi mặc một bộ comlê và đeo cà vạt. Cà vạt và áo sơ mi Armani, comlê Soprani Uomo và giày Rossttti. Tuy thế, tôi không thuộc loại người quá bận tâm đến ăn mặc. Về cơ bản, tôi thấy thật lố bịch khi tiêu nhiều tiền vào quần áo hơn cần thiết. Khi bình thường, tôi chỉ cần một chiếc quần jeans và một cái áo pull. Nhưng tôi cũng có một triết lý cá nhân nho nhỏ: khi quản lý một quán bar, cần phải ăn mặc theo cách mình thích khách hàng cũng như vậy. Điều đó cho phép tôi tạo ra một sự căng thẳng nhất định lên khách hàng và người làm của tôi. Vì vậy, mỗi tối khi đến câu lạc bộ, tôi lại mặc một bộ comlê hiệu và đeo một chiếc cà vạt.

Tôi nếm các loại cocktail, quan sát khách hàng, nghe các nhạc công chơi nhạc. Tối đó, quán khá đông vào đầu buổi tối, nhưng, từ chín giờ, cơn mưa đuổi bớt khách đi. Mười giờ, tôi đã có thể đếm được số bàn còn khách. Người phụ nữ lạ mặt ở quầy bar vẫn im lặng uống cốc Daquiri của mình. Tôi bắt đầu để ý nhiều đến cô: rõ ràng là cô không chờ đợi ai, vì cô không nhìn đồng hồ, cũng không chốc chốc nhìn ra cửa.

Khoảng mười một giờ, cô cầm lấy túi xách và xuống khỏi ghế. Nếu cô muốn đi về bằng tàu điện ngầm, thì quả thật đã đến giờ phải đi. Tuy nhiên, cô không đi ra cửa: cô tiến thẳng về phía tôi như không có gì xảy ra và ngồi xuống cạnh tôi. Một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra xung quanh cô. Khi đã ngồi xuống ghế, cô mở túi lấy ra một bao Salem, đặt một điếu lên môi. Tôi mơ hồ theo dõi những cử chỉ của cô bằng khóe mắt.
– Quán dễ chịu thật, cô nói với tôi.
Tôi ngẩng đầu khỏi quyển sách và ngạc nhiên nhìn cô. Nhưng vào lúc đó, tôi cảm thấy một cú sốc. Không khí trong phổi tôi như thể đột nhiên nặng trĩu. Tôi nghĩ đến lực hút. Có phải nó lại một lần nữa tác động lên tôi?
– Cám ơn, tôi trả lời, nghĩ rằng hẳn là cô đã đoán ra tôi là người quản lý. Rất vui vì cô thích.
– Vâng, tôi rất thích, cô khẳng định và nhìn thẳng vào mắt tôi, môi nở một nụ cười.
Cô có một nụ cười rất đẹp: cặp môi mở rộng, những nếp nhăn duyên dáng hiện ra ở khóe mắt. Nụ cười đó mơ hồ nhắc tôi nhớ đến một điều gì đó.
– Tôi cũng rất thích nhạc, cô chỉ chiếc đàn piano nói thêm. Nhân tiện, anh có lửa không?
Tôi không có bật lửa hay diêm trên người. Tôi hỏi người coi quầy bar và tự tay châm lửa cho cô.
– Cám ơn, cô nói.
Tôi nhìn khuôn mặt cô và cuối cùng đã nhận ra cô là ai.
– Shimamoto-san, tôi lẩm bẩm, miệng khô khốc.
– Mất bao lâu cậu mới nhận ra tớ, cô nhận xét giọng vui vẻ sau khi im lặng một lúc. Tớ đã nghĩ là cậu còn không nhớ nổi tên tớ cơ.
Tôi ngắm nhìn cô, câm lặng, như thể trước mắt tôi là một thứ dụng cụ chính xác cực kỳ hiếm đã từng nghe ca ngợi rất nhiều mà chưa bao giờ được nhìn thấy. Đúng là cô, Shimamoto-san. Nhưng tâm trí tôi vẫn chưa thể tiêu hóa nổi điều đó. Tôi đã nghĩ đến cô quá thường xuyên. Và rồi tôi đã luôn chắc rằng sẽ không bao giờ gặp lại cô.

– Tớ rất thích bộ comlê của cậu, cô nhận xét, rất hợp với cậu đấy.
Tôi gật đầu không nói gì. Tôi không chắc có thể nói năng bình thường được.
– Xem nào, Hajime, cậu đẹp trai hơn trước đấy. Và cũng vững chãi hơn.
Cuối cùng tôi cũng bắt đầu nói được.
– Nhờ bơi lội đấy. Tớ bắt đầu khi học cấp hai, và từ đó vẫn tiếp tục.
– Tớ vẫn luôn nghĩ là sẽ rất thích nếu biết bơi.
– Ai cũng có thể bơi được thôi, chỉ cần học…
Nói xong tôi mới nhớ đến cái tật ở chân của cô. “Mình đang lảm nhảm gì thế này?” tôi nghĩ. Bối rối, tôi muốn nói thêm điều gì đó để lái câu chuyện theo hướng khác nhưng không tìm được lời nào. Tôi nhét một tay vào túi quần để tìm thuốc lá. Rồi tôi nhớ ra mình đã bỏ hút thuốc được năm năm rồi.
Shimamoto-san im lặng quan sát tôi. Cô giơ tay gọi người phục vụ quầy, gọi thêm 1 ly Daiquiri. Khi yêu cầu cái gì đó, lúc nào cô cũng nở một nụ cười thật tươi. Một nụ cười đẹp tỏa rạng khiến ai cũng muốn mang đến cho cô một cái khay đựng tất cả những gì có ở xung quanh. Một người phụ nữ khác cười như thế hẳn sẽ làm người ta khó chịu lắm, nhưng có vẻ như cô cuốn hút được mọi người vào nụ cười của mình.
– Còn cậu, cậu vẫn mặc màu xanh nhỉ, tôi nhận xét.
– Ừ. Lúc nào tớ cũng thích màu đó. Cậu nhớ tốt đấy.
– Tớ nhớ tất cả những gì liên quan đến cậu, nói chung là vậy. Cách cậu gọt bút chì, cho bao nhiêu viên đường vào trà.
– Bao nhiêu?
– Hai.
Cô hơi nheo mắt để nhìn tôi rõ hơn.
– Xem nào, Hajime, tại sao hôm đó cậu đi theo tớ lâu thế? Cách đây tám năm ấy.

Tôi buông một tiếng thở dài.
– Tớ không chắc đó là cậu. Cách bước đi thì đúng là của cậu, nhưng tớ có cảm giác đó là một người khác. Tớ không sao chắc chắn được. Chính vì thế mà tớ cứ đi theo cậu mãi. Cuối cùng thì tớ không chỉ muốn đi theo mà còn tìm một cơ hội để nói chuyện với cậu.
– Nhưng tại sao cậu không làm thế? Tại sao không hỏi thẳng tớ liệu có phải là tớ không? Đơn giản hơn biết bao.
– Chính tớ cũng không biết tại sao lại cư xử như vậy, tôi thành thực trả lời. Nhưng tớ không thể làm thế được vào lúc đó. Tớ sẽ không thể nói được lời nào.
Cô hơi cắn môi.
– Tớ không nhận ra ngay đó là cậu. Khi biết mình bị theo dõi, tớ đã rất sợ. Thật đấy, tớ sợ lắm. Nhưgn sau khi lên taxi, khi các cảm xúc đã lắng xuống, ý nghĩ đó là cậu chạy qua đầu tớ.
– Cậu biết không, Shimamoto-san, hôm đó, đã có người đưa cho tớ một cái phong bì. Tớ không biết quan hệ của ông ấy và cậu như thế nào, nhưng tớ…
Cô đặt ngón tay trỏ lê môi tôi. Rồi lắc đầu như muốn nói: “Đừng nói những chuyện đó nữa. Xin cậu đấy, đừng bao giờ nói với tớ về chuyện đó nữa.”
– Cậu lấy vợ chưa? Cô hỏi tôi để chuyển sang chuyện khác.
– Rồi, tớ có hai con gái. Vẫn còn nhỏ.
– Tốt đấy. Con gái hợp với cậu hơn; không giải thích được, nhưng tớ cảm thấy thế.
– Thế ư?
– Đúng, một điều không thể giải thích, cô mỉm cười nói. Thế ra là cậu đã lo liệu để con cậu không phải là “con một”?
– Tớ có định thế đâu. Mọi chuyện chỉ diễn ra thế thôi.
– Có hai con gái thì như thế nào nhỉ?

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close