Ping – Vượt Ao Tù Ra Biển Lớn

Ping – Vượt Khỏi Ao Tù là một đột phá có tính khác biệt hoàn toàn, về nội dung cũng như văn phong. Với Ping – Vượt Khỏi Ao Tù, ngòi bút của Stuart Avery Gold thể hiện ở mức điêu luyện nhất óc khôi hài, sự thông minh, tính uyên bác, trong cả việc xây dựng cốt chuyện lẫn gợi mở những bài học tinh thần có giá trị.

Tác giả: Stuart Avery Gold

Với những câu chuyện hấp dẫn này, Stuart Avery Gold dẫn dắt bạn đọc vào một chuyến phiêu lưu cực kỳ thú vị cùng chú ếch Ping nhằm tìm kiếm sự thay đổi, thay đổi từ chính nội tâm mình. “Cuộc hành trình có ý nghĩa nhất chính là cuộc hành trình bên trong mỗi chúng ta”, để có thể vững bước trên hành trình ấy, Ping cần đến sự giúp đỡ của một bác Cú thông thái. Từ đây, hai bác cháu Cú và Ếch cùng trải qua chặng đường gian nan để tôi luyện tinh thần, vượt lên thử thách nhằm tìm ra con đường minh triết – con đường SỐNG CÓ CHỦ ĐÍCH – giữa cuộc đời, nơi mỗi cá thể có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình thông qua quá trình TRI NGỘ.

Sau chuyến hành trình đầu tiên, vượt khỏi ao tù thành công, đến hành trình thứ hai Ping thực hiện một cuộc phiêu lưu mới – cuộc hành hương ra biển lớn với hai chú ếch trẻ là Daikon và Hodo. Lúc này đây, Ping giữ vai trò người thầy, người anh đi trước dẫn đường, hướng dẫn và truyền lại kinh nghiệm cho các đàn em. Để rồi cái đích của cuộc hành trình ấy là đại dương mênh mông, rộng lớn và hơn thế nữa là tư duy “dám nghĩ dám làm” và sự tự tin vào bản thân của hai chú ếch trẻ.

Khép lại với hai cuộc hành trình thú vị của chú ếch Ping chúng ta có thể nhận thấy được rằng câu chuyện không chỉ là sự khôi hài, thông minh, tính uyên bác, trong cả việc xây dựng cốt truyện lẫn gợi mở những bài học tinh thần có giá trị. Mà cuốn sách còn gửi gắm đến độc giả trẻ thông điệp về cách sống một cuộc đời tốt nhất – cuộc đời mà từ sâu thẳm tâm hồn bạn luôn khao khát, có thể đạt được thông qua một cuộc sống biết chọn lựa và dám hành động. Có như vậy bạn mới đạt được một đời sống đầy sôi động và say mê, thông qua sự nhận ra bản chất thật sự và những tiềm năng bất tận của bản thân.

Mong rằng Ping – Vượt Ao Tù Ra Biển Lớn sẽ khơi nguồn cảm hứng và giúp bạn thực hiện một cú nhảy vọt bằng những khả năng tuyệt vời của chính bản thân mình. Khi bạn cầm quyển sách này trên tay, chứng tỏ rằng bạn đang mở rộng lòng mình trước những tiềm năng vô hạn của bản thân.

Hãy đọc Ping – Vượt Ao Tù Ra Biển Lớn cùng một nụ cười nhẹ nhàng, đấy là cách để bạn thẩm thấu ở mức cao nhất nguồn cảm hứng mà chú ếch Ping mang lại. Và trong khi cùng nhau khám phá ý nghĩa huyền diệu của món quà tuyệt vời này, chúng ta đừng quên một điều rằng: “Trong lúc chúng ta bỏ thời gian chờ đợi hạnh phúc, thì hạnh phúc lại ở ngay bên cạnh ta”.

Trích đoạn sách hay

TÌM KIẾM TẦM NHÌN

Những cơn gió mùa đông đến sớm. Từng cơn gió lạnh thấu xương ập đến khiến những chiếc lá mận bay tung trên mặt đất và làm đong đưa tán lá của những cây thông già. Đã hơn sáu tháng kể từ khi Ping rời khỏi cái ao nhà của nó.

Lúc này đây, Ping đang ngồi xổm trong một khúc gỗ rỗng ruột tăm tối và ẩm ướt. Mặt tái xanh vì rét buốt, nó nghe thấy tiếng xào xạc của rặng tre, nhưng tâm trí nó lại chẳng ở đó. Đã mấy tuần nay, nó tập trung tâm trí từ một nơi nào đó, vượt ra khỏi mọi lối mòn suy nghĩ và tách biệt khỏi mọi âm thanh, hướng đến một nơi sống động và đẹp lạ lùng.

Sau cùng thì Ping cũng đã tìm thấy chính mình trong vùng cảnh sắc nội tại của một cái tâm đã tịnh. Cú đã chỉ cho nó nhìn thấy Con đường thông qua thiền định.

Giờ Ping đã là một con ếch khác trước. Mỗi sáng nó ngồi trong sự tĩnh lặng nội tâm hàng giờ liền.

Như buổi sáng đặc biệt này, nó đang đắm mình vào thiền định như thường lệ. Rồi với nhãn quan đã được khai mở, nó nhìn thấy một hình ảnh rõ mồn một: Ở đằng xa, những mỏm núi cao cao phủ đầy tuyết lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa xuân đang nhảy múa. Những tia nắng ấm áp diệu kỳ làm tuyết tan chảy, rồi tràn vào những con suối và ao hồ trong khu vườn với những dòng nước trong và sâu. Ngay cả những con ếch có khả năng ăn nói lưu loát nhất cũng không thể miêu tả được cảnh sắc và hương thơm của những đóa mộc lan và những bụi anh đào đang nở rộ, với những cánh hoa bay lả tả và tỏa hương khắp nơi, hay như sắc hoa tuyệt đẹp của các cây đậu tía, cây đỗ quyên và cây irit đang đua tài khoe sắc bên bờ hồ đầy rêu phong.

Đắm mình trong cảnh sắc tâm linh tuyệt đẹp, Ping thưởng thức những thanh âm vui tươi: bản hợp xướng của những tiếng chim ca và tiếng rì rào êm dịu của dòng nước hòa cùng tiếng nước bắn tung tóe từ những chú ếch con đang hăm hở nhảy thật xa.

Trái tim Ping ngây ngất. Nó đang ở một nơi mà rất ít người trong chúng ta có đủ may mắn để một lần ghé qua: nó đang sống từng giây từng phút bên trong viễn cảnh của chính mình.

Chiều tối hôm đó, Ping miêu tả lại hình ảnh ấy cho Cú.

– Có thể có một nơi vui tươi và tráng lệ như thế trên Trái đất không ạ? – Nó hỏi.

Cú gật đầu nói rằng một nơi kỳ diệu như thế đúng là có thực:

– Có một nơi được gọi là Vườn Thượng Uyển, vốn được xếp là một trong những báu vật của Hành tinh. Đó là một nơi vui tươi và tráng lệ nhất, giống hệt như cái nơi trong tâm tưởng của cháu. Nhưng để thưởng ngoạn được vẻ đẹp huy hoàng đó, cháu phải đi thật nhiều dặm đường và đối đầu với muôn vàn thử thách.

Cú nói với Ping rằng điều đáng sợ nhất là Ping sẽ phải băng qua con sông Splat.

– Nhưng đây là số mệnh của cháu. – Ping đáp ngay.

Tới đây, vì mong muốn kể lại câu chuyện này thật chính xác nên tôi cần phải nói luôn rằng trong nhiều thế kỷ qua, con sông Splat đã được các nhà bản đồ học chính thức đặt tên là con sông Rock (chú thích: ý nói con sông nhiều đá ngầm, đầy nguy hiểm), nhưng nó lại được các cư dân ở khu rừng gọi là sông Splat vì họ đã từng chứng kiến rất nhiều người bị cuốn trôi khi cố băng qua dòng nước nguy hiểm.

Những dòng nước hung dữ, chảy xiết và những tảng đá sắc nhọn của con sông cực kỳ nguy hiểm. Cư dân nơi đây hiểu rằng tốt nhất là không nên có ý nghĩ thử băng qua con sông Splat. Cho dù một người muốn qua bờ bên kia với bất kỳ lý do gì đi nữa thì điều đó cũng không đáng để đánh đổi mạng sống.

– Không sao đâu ạ, – Ping nói, không một chút sợ hãi. – Bác chưa thấy cháu có thể nhảy xa thế nào đâu. Hãy chỉ cho cháu con sông Splat này và cháu sẽ cho bác thấy cháu có thể băng qua nó mà chẳng cần chạm đến một ngón chân vào nước. Thế mới biết tài năng nhảy của cháu tuyệt vời ra sao khi cần – một ngón nghề tuyệt hảo của cháu đấy!

– Họa có những kẻ ngu xuẩn mới nói những điều như thế. – Cú nói.

– Cháu không hiểu – Ping nói.

– Rồi cháu sẽ hiểu – Cú nói. – Tài năng là thiên phú, nhưng kỹ năng đến từ rèn luyện.

Ta đã tận mắt thấy được tài năng của cháu, nhưng tài năng cũng vẫn chưa đủ nếu không đi kèm với kỹ năng. Tài năng có thể mở ra những cánh cửa còn kỹ năng sẽ đưa cháu vượt qua nó.

Cháu phải phát triển cả tài năng lẫn kỹ năng, nếu không cháu sẽ chẳng bao giờ làm chủ được cuộc sống của mình.

Ping ngồi lặng im một lát. Chớp mắt. Rồi lại chớp mắt lần nữa:

– Cháu muốn làm chủ cuộc sống của mình.

– Muốn thôi chưa đủ. Cách duy nhất là phải hành động. Cháu phải hành động để làm chủ mọi tình huống trong cuộc sống hoặc chấp nhận rủi ro khi để những tình huống cuộc sống làm chủ cháu.

– Cháu đã sẵn sàng rồi ạ.

– Vậy thì chúng ta bắt đầu thôi.- Cú nói.

Và thế là cả hai hành động với sự hào hứng cao nhất.

Kế hoạch tập luyện thật đơn giản, chặt chẽ, và không rườm rà. Kế hoạch này bắt đầu bằng việc rèn luyện các cơ bắp cho Ping, giúp chúng đủ rắn chắc để đối mặt với thử thách khi băng qua con sông Splat.

Ping bắt đầu các bài tập bằng cách dùng các ngón tay giữ những hòn đá nặng gần nửa ký trong khi treo ngược người trên một cành cây độ nửa giờ mỗi ngày. Lúc đầu, việc này rất vất vả với nó, nhưng mặc dù cánh tay mỏi nhừ và đôi chân đau nhức, nó vẫn kiên trì.

Chỉ trong vòng một tháng, Ping đã có thể giữ những hòn đá nặng hai ký rưỡi. Và mặc dù máu chảy dồn xuống cái đầu lộn ngược khiến nó thường xuyên bị nhức đầu, nhưng Ping đã đạt đến trình độ là nó hiếm khi nào chuyền qua một cành cây khác mà lại không ôm theo vài hòn đá để rèn luyện thêm sức chịu đựng.

Sau đó là luyện tập bắp chân. Mỗi ngày ba giờ, Ping phải nâng những khúc gỗ, tương tự như động tác nâng tạ bằng chân. Nó phải giữ thăng bằng một khúc gỗ nặng trên bàn chân, nâng lên hạ xuống bằng chân trong tư thế nằm ngửa người.

Để có thêm sức mạnh và sức chịu đựng, nó dành thêm ba tiếng mỗi ngày để tập bật xa và nhảy cóc, tiếp theo là nhảy cao, nhảy liên tục khắp mọi hướng. Mỗi tuần nó thực hiện vô số cú nhảy để mỗi một cú nhảy sẽ luôn được thực hiện mà chẳng cần suy nghĩ gì nhiều.

Cú giải thích sự khác biệt giữa năng khiếu bẩm sinh và các kỹ năng được rèn luyện. Việc huấn luyện tạo nên kỹ thuật và kỹ thuật lần lượt tạo nên tài năng và kỹ năng. Rồi tài năng và kỹ năng sẽ trở nên một tổng thể hợp nhất, luôn mang tính bản năng và phản xạ tức thời.

Đây là cách tập luyện dành cho Ping, hết giờ này qua giờ khác, và nó chỉ chợp mắt một chút giữa các đợt tập.

Ngày qua ngày, những buổi luyện tập của Ping vẫn ròng rã diễn ra. Và một năm nỗ lực rèn luyện bài bản đã trôi qua.

Nếu thời gian ban ngày được sử dụng vào các bài tập xây dựng thể lực thì đêm là thời gian rèn luyện tinh thần của Ping bởi vẫn còn nhiều bí ẩn cần được làm sáng tỏ.

Một vài bí ẩn này có liên quan đến vũ trụ, nhưng hầu hết đều liên quan đến sứ mệnh của Ping trong vũ trụ này.

Cú giải thích:

– Luôn có những điều mình chưa biết. Đừng bao giờ trông đợi ở tương lai hay trông cậy vào khả năng kiểm soát những điều chưa biết của cháu. Sống một cuộc sống có chủ đích là thừa nhận chính bản thân mình đang thực sự hiện hữu trong hiện tại.

Thay đổi là người bạn đồng hành trung thành, nó mang lại cho mọi sinh vật những khả năng vô hạn mà nó nắm giữ.

Hãy mở lòng để biến vũ trụ thành bạn của mình và đón chào các cơ hội có được nhờ vào sự thay đổi không ngừng.

Hãy hòa cùng dòng chảy và cháu sẽ thấy bản thân mình được trợ giúp bởi sự hợp nhất huyền bí trong uy lực của nó.

Khi sự thay đổi diễn ra, khi trở ngại xuất hiện, cháu hãy giống như là thứ mà từ đó cháu được sinh ra: Nước.

– Cháu sẽ là mọi thứ mình có thể. – Ping trả lời.

– Không, phải hơn thế nữa.

– Bác không cần phải lo đâu bác ạ, – Ping đáp. – Nhờ có sự dạy dỗ của bác mà cháu đã có được sức mạnh để bơi ngược dòng nếu cháu buộc phải làm như vậy.

Qua những tháng gần đây, Cú biết rằng Ping là một học trò giỏi, nhưng cũng không phải là đứa cực kỳ nhanh nhạy.

Cú tiếp tục:

– Sở hữu sức mạnh thật sự là có được khả năng sẵn sàng chấp nhận thất bại, khả năng thay đổi hoàn cảnh khi cần.

Một lần nữa, ta muốn cháu hãy giống như nước. Ít có thứ gì mềm hơn nước – nước chính là thứ mềm nhất. Tuy nhiên, sức mạnh của nó lại có thể khuất phục được cả những hòn đá cứng nhất hoặc loại thép rắn nhất. Mềm mại và linh hoạt, nước xoay mạnh rồi đổi hướng, bao phủ chung quanh, bên trên, phía dưới – nó linh động thay đổi hướng đi trên suốt lộ trình của mình.

Không gì mà nước không thể vượt qua dù bản chất tự nhiên của nó vẫn là nhượng bộ và cho đi. Sức mạnh vô biên của nước có thể thay đổi hình dạng mọi thứ trên con đường đi của nó.

Cũng như cháu vậy.

Hãy biết rằng cháu có khả năng đón đầu những chướng ngại không mời mà đến bằng dòng chảy của nhiệt tâm, cháu có thể chuyển hóa những tình cảnh hiểm nguy, các trở ngại và những thách thức thành cơ hội, cháu có thể chuyển bại thành thắng.

– Ý bác muốn nói là cháu sẽ dùng dòng chảy này để nghiệm ra những điều cháu cần làm phải không ạ? – Ping bối rối.

Cú đáp:

– Những thế lực khác sẽ cố hướng cháu tới những điều cháu cần làm, còn dòng chảy sẽ đưa cháu tới những gì cần phải hoàn thành.

Dòng chảy là còn đường tự nhiên của cháu, là sức mạnh cho phép cháu bền chí chống chọi với những nỗi hoài nghi bên trong và các nghịch cảnh bên ngoài.

Dòng chảy ở khắp mọi nơi. Nó là sự vận động của mọi sinh mệnh. Nó không có điểm bắt đầu và cũng chẳng có điểm kết thúc. Dòng chảy là toàn bộ sự vận động liên tục của vũ trụ.

Hãy đi theo dòng chảy, bởi dòng chảy biết nơi nó cần đến. Hãy để cuộc sống hằng ngày của cháu đồng hành với nó, hãy cười lên ngọn sóng vô tận và tận dụng khả năng di chuyển mọi hướng của nó.

Ngăn cản đường đi của nó đồng nghĩa với việc cháu ngăn cản quyền được sống một cuộc sống trọn vẹn nhất của mình đấy.

Sống một cuộc sống có chủ đích là bước vào dòng chảy của số phận, luôn vận dụng luồng chảy của nó.

– Đó quả thật là một điều kỳ lạ. – Ping nói. – Cháu có cảm giác như thể mình học được rất nhiều điều nhưng đồng thời cháu cũng có cảm giác như mình chư học được gì cả.

Cú nói:

– Không có lời nói nào chứa đựng được hết sự thông thái. Đó là sự khai sáng đích thực. Những gì cháu nói thể hiện rằng cháu đã sẵn sàng cho cuộc tìm kiếm định mệnh của mình. Ta cũng tin rằng cháu đã sẵn sàng.

– Thưa đúng ạ, ý cháu là thế đấy ạ. – Ping trả lời.

Rồi Cú làm một việc khác thường và bất ngờ nhất. Cú cúi người và nói bằng một giọng rất, rất trầm: “Hành động là tồn tại”.

Nói xong, Cú quay đi và bay xuống con đường ít người qua lại rồi hướng ra con sông Splat. Ping nhảy theo ngay phía sau, giờ đây nó là một con ếch khiêm tốn và khôn ngoan hơn rất nhiều so với lúc mới bắt đầu bước vào khu rừng này nhiều tháng trước.

Đánh giá

Chưa có đánh giá nào.

Hãy là người đầu tiên nhận xét “Ping – Vượt Ao Tù Ra Biển Lớn”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close