Sao Mình Chia Tay

(1 đánh giá của khách hàng)

Hai nắp chai, một tấm vé xem phim, một tờ ghi chú, một hộp diêm, một thước do độ, sách, xe tải đồ chơi, đôi hoa tai xấu xí, một cái lược chỗ nhà nghỉ và mọi thứ gắn với mối tình dễ thương và sâu sắc này.

Danh mục: , Từ khóa:

Min Green và Ed Slaterton chia tay nhau, thế là Min viết cho Ed một bức thư kèm theo một cái hộp. Trong hộp là lí do vì sao chuyện tình của họ đi đến hồi kết. Hai nắp chai, một tấm vé xem phim, một tờ ghi chú, một hộp diêm, một thước do độ, sách, xe tải đồ chơi, đôi hoa tai xấu xí, một cái lược chỗ nhà nghỉ và mọi thứ gắn với mối tình dễ thương và sâu sắc này. Từng món kỉ vật được liệt kê và minh họa chi tiết, và rồi cái hộp, cũng giống như anh chàng siêu sao bóng rổ này, bị cô gái cho ra rìa.

Trích đoạn sách hay

“Tối nay à?” chị ấy hỏi. “Ed đã nói với em chưa? Nó không đi chơi được tối nay đâu, có việc gia đình.”
“Anh ấy chưa,” em đáp, “nói gì với em hết.”
Hawk Davies em bặt. “Ừa,” chị ấy nói thật thận trọng, “nghe có vẻ đúng và nó chưa nói gì với em rồi,” và em đã không biết được mình đang cảm thấy gì nữa. Chị ấy nhìn em một cách thật nhẹ nhàng, như thể em đã lỡ lời gì đó mà chị ấy lại ngại không muốn nói cho em biết, hoặc như thể em mới là ngôi sao bóng rổ còn chính cậu em trai của chị ấy lại là kẻ ngây thơ trong trắng đang ở trong phòng, như thể chị ấy đang bảo vệ điều gì đó. Tay em nắm lại, còn mắt thì nóng bừng.
“Em nên về phải không ạ?” mãi em mới thốt lên được.
Joan thở hắt ra và đặt tay lên vai em. “Đừng nói thế, Min. Bọn chị chỉ là, chị nói rồi đấy, có việc gia đình vào tối nay thôi. Bọn chị phải chuẩn bị một số thứ trước khi quá muộn.” Khẽ than vãn tí chút, chị ấy cho vài thứ vào trong máy rửa bát, đá dép đóng cửa máy, và nhặt miếng bọt biển màu lam chói mắt lên. Chị ấy đã ngạc nhiên, em nhớ thế, khi hai đứa mình quay về nhà quá sớm. Còn giờ lại thành quá muộn ư? “Chắc em cũng mệt rồi đúng không? Em cũng thức khuya có kém gì nó đâu.”
Là vì thế sao, em đã nghĩ vậy. Là chuyện em khiến anh phải thức quá khuya sao? Nhưng chị ấy chẳng nói gì thêm nữa.
“Cho em bên chài anh ấy một tẹo nhé,” em nói và chị ấy đáp, “Ừ, đương nhiên, đương nhiên,” và em phi lên các bậc thang, mấy cái gối đệm ở phòng khách em phát hiện ra, đã được đặt lại trên ghế. Cửa phòng mẹ anh vẫn đóng im ỉm như mọi lần. Phòng của anh em chỉ mới nhìn có vài phút thôi, cái tủ quần áo xấu ỉn, ảnh mấy gã cầu thủ bóng rổ dán đầy tường, một giá toàn sách người ta tặng anh, những người không hề biết, hoặc có biết nhưng vẫn hi vọng là không phải thế, rằng anh chẳng bao giờ thèm đọc. Thước đo độ và mấy thử toán học nhàm chán la liệt trên cái bàn cũng xấu xí, bừa bãi những đĩa bẩn. Tiếng đài rì rầm, rèm cửa vẫn chẳng thèm kéo lên, mùi mồ hôi, rõ là ghê ghê nhưng lại không hẳn, chẳng biết em bị làm sao nữa, hoàn toàn ghê, ôi không.
Anh đang nằm trên giường, hoàn hảo tới mức lúc đầu em còn tưởng anh chỉ đang chơi trò giả chết để đùa cợt, khăn tắm quấn quanh anh hơi tuột ra, một chân co lại còn cánh tay thì vắt qua mặt như thể che giấu một nụ cười. Nhưng rồi có tiếng anh ngáy, như nói rằng anh đây chả thèm vờ vĩnh làm gì, còn em đứng đó ngay lối đi ngắm nhìn anh ngủ. Em đã đợi chờ chỉ để nhìn anh thanh thản như thế, em đã muốn ở bên anh, em đã muốn anh thức dậy thật chậm rãi hoặc giật mình, hoặc chỉ tinh tỉnh, trở mình và lại ngủ tiếp, hoặc lẩm bẩm tên em. Em đã muốn cứ ngắm nhìn anh như thế mãi mãi, hoặc được thiếp đi bên anh đến vô tận, hoặc cứ ngủ vĩnh viễn với anh khi đó đã thức giấc và ngắm nhìn em, tóm lại là một điều gì đó vĩnh cửu. Em đã muốn hôn anh, lùa tay nghịch tóc anh, đặt ba ngón tay lên cái mỏm hông ấm áp và trơn láng của anh, để đánh thức anh theo cách đó hoặc vỗ về anh quay lại giấc ngủ. Để thấy anh lộ thân, để quấn lấy anh trong chăn, chẳng thể đủ mực và giấy để nói hết những điều em muốn. Nhưng em không thể ở lại lâu, thế nên em đã quay xuống cầu thang chỗ Joan đang đứng đợi em với nụ cười thật hiền. “Anh ấy đang ngủ,” em nói.

“Những cuộc phiêu lưu của em làm nó mệt phờ luôn ha,” chị ấy vừa nói vừa đưa cho em chỗ đường và mấy cuốn sách. “Gặp lại em sau nhé, Min.”
“Em không có ghi giấy gì cho anh ấy đâu,” em nói.
“Thế thì tốt,” chị ấy khịt mũi. “Thằng ấy ghét phải đọc lắm.”
“Nhưng chị nói anh ấy gọi cho em nhé.”
“Chị sẽ nói nó.”
“Chị giữ chỗ đường này đi.”
“Không đâu, Min, em mang về nhà đi. Nếu không chị sẽ dùng nó để đun nấu cái gì thì em lại phải đi ăn trộm nữa rồi khéo bị tống vào trại thì chị tội to đấy.”
Câu nói đó đã làm em cười, trại ư? “Nhưng chị sẽ phá ngục cứu em đúng không?” em nói. “Chị sẽ lại cho Ed mượn xe để chạy trốn nhé? Á, thôi chết, em để quên áo len ở trên xe.”
Chị ấy và em cùng đi ra ngoài trong cơn mưa bụi, rồi chị ấy mở khóa xe và đưa cái áo cho em. Thế là giờ em có cả đống trên tay, nhà thì xa tít mù tắp, và chẳng có ma nào giúp em mang bất cứ thứ gì. “Gặp em sau nhé, Min.”
“Em chào chị,” em nói. Cảm giác thật là lạ và nặng nề khi cứ thế Joan quay gót thật nhanh và biến mất sau cánh cửa hậu nhà anh. “Cảm ơn chị về cuốn sách,” em đã nói với theo như thế mặc dù lúc đó thực lòng em đã rất muốn nói, vì một lí do nào đó, rằng, Em xin lỗi.
Chị ấy đóng cửa. Một mình đơn côi trên xe buýt, đống đồ đạc chất bên ghế cạnh em giống như hàng tồn kho, và giờ khi nhìn cuốn sách dạy nấu ăn, em bỗng thấy sao mà nó đắt đỏ và sao mà nó kém hấp dẫn đến thế. Và rồi em nhìn thấy chiếc khăn này, bị vò nhàu nhĩ trong tay, vết dầu từ mấy lát hành tây ố thành những vòng tròn không thể tẩy sạch trên mặt vải. Em đã giữ nó thay vì đưa trả lại cho Joan, vì sao thì em cũng không biết nữa. Từng lát hành rán chị ấy làm khi đợi chờ cậu em trai, từng lát giòn tan và không bị chảy, em có thể hình dung được. Cuộc sống thùy mị của chị ấy, cách chị ấy chăm sóc cho mọi người trong gia đình. Và em cứ nhìn trân trân vào những dấu vết trên chiếc khăn trên đường về nhà để rồi, một lần trong đời, ngồi thật lặng yên hòa nhã với mẹ, nhâm nhi trà Bá Tước cùng bánh mì nướng. Em đã muốn khóc một chút, gấp chiếc khăn lại và cất nó trong hộp mà không hề biết rằng nếu những vòng tròn ấy mở rộng ra thì trông sẽ y như một cái miệng cười ngoác rộng, một vầng trăng tròn sáng, một bong bóng đang bay, hay chỉ như những gì em đang nhìn thấy đây, một hình vuông đầy những số không mang màu mực hóa học trong căn bếp ấy. Em đã nghĩ một đằng nhưng hóa ra sự việc lại thành một nẻo. Đó là con số không số không số không tròn trĩnh đầy cô đơn trên chuyến xe buýt ấy, trong khi anh đang ngủ thì em phải về, và đó là lí do vì sao hai đứa mình chia tay.

1 đánh giá cho Sao Mình Chia Tay

  1. Hà Duy Anh

    Tôi thấy sách này rất hay, có thể nói phù hợp với tâm trạng của mỗi người. Những người đó đã có một mối tình đẹp, nhưng kỉ niệm đẹp trong những tháng ngày yêu nhau. Trao cho nhau những lời đắng cay ngọt ngào, những lúc giận hờn, hiểu nhầm sau đó lại làm lành. Và rốt cuộc điều gì đến cũng đến. Hai chúng ta chia tay nhau. Đã bao lần tôi nghĩ sao mọi thứ kết thúc đơn giản vậy. Tôi vẫn không quên đuợc hình dáng người ấy. Nó sẽ không bao giờ phai trong tim và những kí ức đẹp kia nữa mãi mãi..

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close