List sách haySách theo tác giả

Những quyển sách hay nhất của Tân Di Ổ

Sách của Tân Di Ổ rất gần gũi nhưng không kém phần đặc sắc. Nhân vật trong truyện đều được miêu tả hết sức chân thực cả về ngoại hình lẫn tính cách. Đặc biệt ẩn sau mỗi câu truyện là những triết lý sâu xa, thiết thực phản ánh đúng thực tế.

Anh Có Thích Nước Mỹ Không

Xem giá bán

Trịnh Vy, 18 tuổi, có làn da trắng, đôi má hồng bầu bình tự nhận mình là Ngọc diện Tiểu Phi Long, một cô gái vô tư, cuộc sống dường như không có gì khiến cô phải buồn. Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tịnh – chàng trai sống cùng khu nhà tập thể với cô và hơn cô 5 tuổi.

Từ khi còn rất nhỏ cô đã nói trước mặt mọi người là sẽ lấy Lâm Tịnh. 17 năm cô mải miết theo anh trên mọi con đường anh đi, đến cuối cùng cô tưởng như mình đã được ở gần anh sẽ không phải xa cách. Thật không ngờ, chuyện của người lớn – chuyện mẹ cô và cha anh đã từng yêu nhau đã khiến cho hai bên gia đình tan vỡ. Lâm Tịnh đã chọn con đường ra đi, sang Mĩ bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang.

Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi. Cô làm thư ký cho Giám đốc Công ty 2 trực thuộc Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, trước kia cô nộp hồ sơ vào đây vì Trần Hiếu Chính cũng nộp hồ sơ. Nhưng nay không còn anh cô vẫn đi làm vì cô thấy đây là cơ hội cô có thể phát triển sự nghiệp.

Dưới sự dìu dắt của Giám đốc Chu Cù, một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô Lý Chủ tịch Công đoàn của công ty đã giới thiệu cho cô rất nhiều chàng trai, cô nghĩ mình cũng nên tìm một người để nương tựa. Vậy là cô lao vào các cuộc hẹn hò, người thích cô thì cô không thích, mà người cô thích lại chẳng có tình cảm với cô, trước những chàng trai xa lạ cô luôn có một câu hỏi “kinh điển”: “Anh có thích nước Mỹ không?”

Chúng ta

Xem giá bán

Theo bạn, thời gian dành cho một cuộc tình là bao lâu?

1 năm – là thời gian tình yêu đẹp nhất, là những vị ngọt nếm rõ trên đàu môi mỗi chúng ta.
5 năm – là thời gian tình yêu thử thách nhất, là những vị đắng, chat và cái mằm mặn của nước mắt ai rơi.
10 năm – là những khoảng thăng trầm mỗi người tĩnh lại sau nhưng biến cố cuộc đời. Có thể ly, hợp cũng có thể vẫn bên nhau như lúc bắt đầu.

Vậy tình yêu hai mươi tám năm gọi là gì? Cái tên nào mới có thể hợp được với nó?

“ Điều em có thể cho anh, chính là ký ức hai mươi tám năm chúng ta quen biết nhau”.
Kỳ Thiện và Chu Toản sinh ra chỉ hơn kém nhau đúng một ngày, từ bé đã được người lớn hai bên xem nhau là “ tiểu oan gia”, gần như mọi người đều cho rằng, sớm muộn họ cũng sẽ ở bên nhau thôi. Nhưng nào ngờ, họ lại giữa được mối quan hệ bạn nối khố thân thiết này suốt hai mươi tám từ lúc còn nằm trong nôi đến hiện tại.

Đối với Kỳ Thiện, Chu Toàn giống như một con diều vậy. Anh cao ngạo, rực rỡ đến lóa mắt bay lượn trên trời hè. Trời sinh ra anh tiêu dao, tự tại. Còn cô nắm sợ dây diều đó trong tay nhưng dù diều có đẹp đến nhường nào, bay cao đến đâu, người người có trầm trồ ngước nhìn thì có tích gì? Gió thổi về phía nào, anh sẽ bay theo về phía đó dù cô có cầm thì cũng chẳng thể kéo anh về hướng mình. Thứ duy nhất cô có chính là sợ dây kia diều mà thôi. Điều mà Kỳ Thiện thật sự muốn là một người bạn đời ổn định, một tình yêu nương tựa vào nhau.

Cô tốn bao nhiêu thời gian để trao trái tim cho một người, thì cũng tốn từng ấy thời gian để lấy lại nó.

Cô nghĩ, đã hai mười tám năm rồi, cô hẳn có thể miễn dịch với người đàn ông tên “Chu Toản”. Nhưng hóa ra “miễn dịch” lại chính là từng “trúng đôc”, chỉ là may chưa chết mà thôi. Từ đó, lòng cô trở nên vô tư, tầm mắt trở nên rộng mở hơn.

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Xem giá bán

Hóa ra anh vẫn ở đây là câu chuyện tình của Trình Tranh và Tô Vận Cẩm – đôi bạn học cùng lớp cấp 3. Cả hai khác biệt về mọi mặt, như ở hai đường thẳng song song chẳng có lấy một điểm chung. Trình Tranh giỏi giang, đẹp trai, dành được tất cả ánh hào quang trong lớp còn cô nàng Tô Vận Cẩm nhạt nhòa, sống kín đáo và khép kín. Dường như chẳng mấy ai quan tâm đến sự tồn tại của cô. Chẳng ai ngờ được rằng chỉ vì một ánh mắt khi đi lướt qua nhau ở hành lang lớp học mà trái tim anh chàng công tử Trình Tranh ngã gục trước một Tô Vận Cẩm hết sức bình thường.

Trình Tranh yêu Vận Cẩm từ cái nhìn choáng ngợp đầu tiên nhưng đầy nông nổi bấp chất mọi lí lẽ. Mặc sự săn đón của anh chàng suốt những năm cấp ba, lờ đi nụ hôn bất ngờ Trình Tranh dành cho cô trên con đường dẫn về ký túc xá, Tô Vận Cẩm chỉ hờ hững đáp trả bằng một nụ hôn phớt qua trong ngày cuối năm học coi như trả nợ nụ hôn đầu và cũng để chấm dứt hy vọng mỏng manh của Trình Tranh. Họ khác nhau nhiều quá, Tô Vận Cẩm quá lí chí, không muốn trở thành kẻ yếu thế trong tình yêu của mình.

Lên đại học, họ càng xa nhau hơn, không chỉ là tình cảm mà còn là khoảng cách địa lý. Nhưng tình cảm của Trình Tranh dành cho Tô Vận Cẩm tưởng như sẽ phai nhạt lại càng lớn dần lên, âm ỉ không dứt. Anh vượt qua bao xa xôi cách trở đến tìm cô nhưng cái mà anh nhận được là tình yêu của cô bên người mới. Khi Trình Tranh sắp bỏ cuộc vì tình yêu đơn phương vô vọng của mình thì chỉ bằng một câu nói mơ hồ trong cơn say, anh hiểu rằng thì ra tình yêu của mình hóa ra không phải đơn phương.

Những tưởng mọi chuyện đã viên mãn và hạnh phúc. Nhưng yêu nhau dễ dàng, chung sống mới gian nan. Những tranh cãi trong gia đình trẻ khi sống thử đã nhấn chìm hạnh phúc hai người. Từ lúc này bi kịch mới bắt đầu. Họ bắt đầu cảm thấy như đang đi trên băng, và tình yêu trở thành thứ đá tảng nặng nề vì hai con người quá khác nhau. Một Tô Vận Cẩm luôn im lặng, có tức đến mấy cũng không nói khiến tình yêu nặng nề đến độ Trình Tranh dù từng nói: “Không, anh sẽ không buông tay đâu, cho dù làm tổn thương lẫn nhau thì anh vẫn muốn ở bên em”, cũng phải mở miệng: “Chúng mình chia tay thôi, Vận Cẩm. Anh không cần em nữa”.

Xa cách bốn năm, gặp lại là tình cờ hay cố ý? Liệu họ còn có thể quên được nhau, bỏ đi những kỷ niệm và tình yêu đã qua để nuôi những hạnh phúc cho riêng mình? Thời gian có đem hai con người từng thân thuộc nhất trở thành hai người xa lạ? Tình yêu của Trình Tranh cố chấp lại dễ dàng buông bỏ như vậy sao?

Hãy tìm đọc bộ tiểu thuyết được ví như “mối tình đầu” của hàng triệu cô gái châu Á để cảm nhận những rung cảm trong veo thời thanh xuân cùng với mơ ước về một tình yêu khắc cốt ghi tâm giữa đời thực – một tình yêu gần ngay trước mắt chứ không phải tìm kiếm ở đâu đó xa xôi các bạn nhé !

Tháng Ngày Ước Hẹn

Xem giá bán

Hôn nhân đối với Phong Lan quả thật như một cánh cửa, cô vô cùng khát khao được đi vào bên trong, nhưng cô phải tìm được chìa khóa mở cánh cửa này, mà chìa khóa đó lại chính là cảm giác yêu một người.

Trước khi gặp Đinh Tiểu Dã, Phong Lan đã một lần cảm nhận được có thể tìm được tình yêu khắc cốt ghi tâm quả là một việc bốc thăm trúng thưởng số lượng có hạn, mà cô, lại không bốc được thẻ may mắn. Người cô yêu bốn năm nay lại cưới một người con gái khác, trước ngày cưới, anh ta nói với cô, anh yêu và tôn thờ cô như một nữ thần, nhưng người ta không thể kết hôn với một nữ thần…

Và rồi, khi Đinh Tiểu Dã bất ngờ xuất hiện trước mặt cô, mang theo nụ cười vừa nguy hiểm vừa hấp dẫn xen vào cuộc sống của cô, Phong Lan đã nhận ra một điều quan trọng…

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Xem giá bán

Tư Đồ Quyết ngồi ở hàng ghế trước cabin ngay sát lối đi, nhưng lại là người xuống máy bay sau cùng. Cô nhìn đám hành khách cùng chuyến bay đi qua mình, ban đầu còn có người tỏ ý cảm ơn trước sự “nhường nhịn” của cô, về sau mọi người chỉ nhìn cô gái ngồi như bị đóng đinh tại chỗ với ánh mắt lạ lùng.

Mãi tới khi một nữ tiếp viên hàng không với nụ cười chuẩn mực bước đến cạnh cô hỏi: “Thưa chị, chuyến bay hôm nay đã kết thúc, xin hỏi chị có cần giúp gì không ạ?” Lúc này Tư Đồ Quyết mới đành đứng dậy, cô cười dịu dàng: “Không có gì đâu, cảm ơn, tôi đi ngay đây.”

Cô vào toilet dặm lại lớp phấn trang điểm hồi lâu, sau đó nghiễm nhiên trở thành hành khách cuối cùng của chuyến bay ra nhận hành lý ký gửi, tuy vậy khi tiến về phía cửa ra, cô vẫn tự nhủ phải hít thở sâu đủ năm lần.

Lần này cô từ Los Angeles về nước, dừng lại Thượng Hải rồi bay tiếp về thành phố G, dù đáp chuyến bay đêm nhưng ngoài cửa ra đã chen chúc rất nhiều người đi đón. Cô xách hành lý vội vã bước qua, chẳng hề thấy bất cứ gương mặt quen thuộc nào, đương nhiên cũng chẳng có ai gọi tên cô. Đối với một người suốt bảy năm không trở về chốn cũ, trước tình cảnh này cũng có đôi phần lạc lõng, còn tám phần là thở phào nhẹ nhõm.

Vnwriter

Bạn có thể quan tâm đến chủ đề:

Ngày đăng: Tháng Mười Một 5, 2019 | Lần cập nhật cuối: Tháng Mười Một 5, 2019

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close