Hai Số Phận

5.00 out of 5 based on 2 customer ratings
(2 customer reviews )

Hai số phận của hai con người này hoàn toàn khác nhau, một người sinh ra trong nghèo khó nhưng lại rất may mắn, một người sinh ra trong giàu có nhưng lại rất nỗ lực. Hai con người ai cũng phải trải qua những biến cố, mất mát và trải nghiệm sống để mà có thể đi đến thành công. Đọc quyển sách, ta có thể cảm nhận được những quyết tâm và tài năng của họ để đạt được mục tiêu của đời mình, một người muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó, một người muốn chứng tỏ bản thân giỏi hơn cha mình..

Tác giả: Jeffrey Archer


Mô tả

Hai số phận (có tên gốc tiếng Anh là: Kane and Abel) là một cuốn tiểu thuyết được sáng tác vào năm 1979 bởi nhà văn người Anh Jeffrey Archer. Tựa đề Kane and Abel dựa theo câu chuyện của anh em: Cain và Abel trong Kinh Thánh Cựu Ước.

Tác phẩm được xuất bản tại Vương quốc Anh vào năm 1979 và tại Hoa Kỳ vào tháng 2 năm 1980, cuốn sách phổ biến thành công trên thế giới. Sách đạt danh hiệu sách bán chạy nhất theo danh sách của tờ New York Times và năm 1985 nó được đưa lên chương trình truyền hình miniseries của CBS với tên là Kane & Abel bắt đầu với Peter Strauss vai Rosnovski và Sam Neill vai Kane.

Trích đoạn sách hay

Nam tước lại lên tiếng, lần này giọng dứt khoát hơn.- Ngồi xuống, cháu.
Wladek tuân theo lời ông ngay. Lúc ngồi xuống, một lần nữa chú lại đề ý cái vòng bạc đeo lủng lẳng Ở cổ tay Nam tước. Chút ánh sáng từ khe tường rọi vào khiến cho huy hiệu Rosnovski của ông lóe lên trong bóng tối của căn hầm.
– Ta không biết bọn Đức có ý muốn giam giữ chúng ta Ở đây bao nhiêu lâu nữa. Lúc đầu ta nghĩ cuộc chiến tranh này chỉ mấy tuần lễ. Nhưng ta nhầm. Bây giờ chúng ta phải xét đến khả năng nó sẽ còn tiếp tục một thời gian rất lâu nữa. Vì nghĩ như vậy, cho nên chúng ta phải biết sử dụng thời gian một cách có tính chất xây dựng hơn, mà ta thì biết mình cũng sắp chết rồi.
– Không, không, – Wladek lên tiếng ngăn lại, nhưng Nam tước vẫn nói tiếp, coi như không nghe thấy chú.
– Còn đời cháu thì bây giờ mới bắt đầu. Do đó, ta sẽ tiếp tục làm cái việc dạy dỗ cho cháu.
Ngày hôm đó, Nam tước không nói thêm gì nữa. Hình như ông đang suy ngẫm về ý nghĩa lời tuyên bố eủa mình. Thế là Wladek đã có được một ông thầy học mới. Do hai người không có sách vở và phương tiện viết lách gì, nên Nam tước nói câu nào là bắt chú phải nhắc lại câu đó. ông dạy chú những đoạn thơ dài của Adam Mickiewicz và Jan Kochanowski cùng những phần trích từ Aeneid. Trong cái lớp học đơn giản ấy Wladek đã được biết thế nào là địa lý, toán, và chú nắm thêm được bốn ngoại ngữ nữa là Nga, Đức, Pháp và Anh. Nhưng thú vị nhất đối với chú là những lúc chú được học về sử. Đó là. sử của đất nước hàng trăm năm bị chia cắt, của những hy vọng bất thành về một nước Ba lan thống nhất, của nỗi lo âu của những người dân Ba lan khi Napoleon thất bại thảm hại trước quân Nga năm 1812. Chú được học về những chuyện dũng cảm của những thời quang vinh đã qua do Vua Jan Casimir đánh lui người Thụy Điển Ở Czestochowa và hiến dâng đất nước này cho Đức mẹ đồng trinh, về chuyện Hoàng tử Radziwill, một người rất nhiều quyền thế, một đại địa chủ và một nhà săn bắn nổi tiếng, đã lên ngôi và thiết triều của mình Ở lâu đài lớn gần Warsaw như thế nào. Bài học cuối mỗi ngày của Wladek là về lịch sử gia đình của dòng họ
Rosnovski. Chú được nghe nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiều lần về tổ tiên vẻ vang của Nam tước đã phục vụ trong quân ngũ năm 1794 dưới quyền Tướng
Dabrowski, rồi năm 1809 dưới quyền chỉ huy của chính Napoleon, và sau đó được Hoàng đế thưởng công, cấp đất và ban danh tước. Chú cũng được biết là ông nội của Nam tước đã từng có chân trong Hội Đồng Warsaw, rồi sau đó bố đẻ của Nam tước cũng có một vai trò trong việc xây dựng đất nước Ba-lan mới.
Wladek cảm thấy rất hạnh phúc việc Nam tước đã biến căn hầm nhỏ này thành một lớp học.
Lính gác đứng ngoài cửa hầm cử bốn giờ lại một lần đổi phiên. Chúng bị cấm không được nói chuyện với tù nhân. Thoáng nghe nhữag mẩu chuyện giữa chúng với nhau, Wladek có thể biết được về diễn tiến của chiến tranh, về những việc chúng tiến hành Ở Hindenburg và Ludendorff, về cách mạng nồi lên Ở nước Nga và nước này đã rút khỏi chiến tranh bằng Hòa ước Brest-Litovsk.
Wladek bắt đầu nghĩ rằng con đường thoát duy nhất của tất cả những người Ở dưới hầm này là chỉ có chết. Trong hai năm sau đó, cánh cửa dẫn xuống địa ngục đã mở ra chín lần, và Wladek cũng tự hỏi nếu như mình không được tự do thì tất cả những kiến thức chú được trang bị này sẽ coi như vô ích.
Nam tước tiếp tục dạy cho chú mặc dầu tai và mắt ông đã dần dần kém đi. Mỗi ngày Wladek lại phải ngồi xích lại gần ông thêm một ít. Florentyna, người vừa là chị vừa là mẹ lại vừa là bạn gần gũi nhất của chú, đã phải rất vất vả đối phó với tình trạng Ô uế trong căn hầm. Thỉnh thoảng bọn lính gác đem đến cho một chậu cát hoặc một ít rơm rạ để trải lên nền nhà. Như vậy cũng đỡ được hôi thối trong vài ngày. Chuột bọ chạy ra chạy vào chỗ tối nhặt nhạnh những mẩu bánh hay mầu khoai rơi vãi, nhưng chúng cũng đem theo đủ các thứ bẩn thỉu với bệnh tật. Mùi nước tiểu với phân của cả người lẫn súc vật hòa vào nhau xông lên . sặc sụa đến không thở được Wladek lúc nào cũng thấy mình như người ốm, chỉ muốn nôn mửa. Chú rất thèm khát làm sao được sạch sẽ trở lại. Chú ngồi hàng giờ nhìn lên trần hầm nhớ lại những bồn nước tắm bốc hơi và có cả xà phòng của cô bảo mẫu mang đến cho Leon với chú sau một
ngày họ chơi đùa thỏa thích. Chỗ đó cũng Ở trong lâu đài này, cách chỗ chú đang ngồi không xa lắm, nhưng chuyện ấy đã từ bao giở bao giờ rồi.
Đến mùa xuân 1918, chỉ còn mười lăm trong số hai mươi sáu người bị giam cùng với Wladek là còn sống. Nam tước vẫn được mọi người đối xử như với một ông chủ, còn Wladek thì được coi như người quản lý của ông Wladek cảm thấy rất buồn cho Florentyna mà chú rất yêu quý. Florentyna đến giờ đã hai mươi tuổi rồi. CÔ đã hoàn toàn thất vọng về cuộc đời mình và cô tin rằng những ngày còn lại của đời mình sẽ chỉ là sống trong những căn hầm này thôi. Trước mặt cô, Wladek không bao giờ tỏ ra đã mất hết hy vọng, nhưng dù bây giờ chỉ mới mười hai tuổi chú cũng đã bắt đầu tự hỏi không biết mình còn có dám tin Ở tương lai nữa không.
Một buổi chiều, vào đầu mùa thu, Florentyna đến bên Wladek lúc đó đang Ở căn hầm lớn phía trên.
– Nam tước gọi chú đấy
wladek đứng ngay dậy, đưa suất ăn của mình cho người hầu lớn tuổi rồi xuống gặp Nam tước. ông đang đau nặng. Wladek nhìn thấy ông đã hốc hác đi ghê gớm, hầu như chỉ còn xương với da. Nam tước đòi uống nước. Florentyna đem đến cho ông lưng bơ nước vẫn treo bên ngoài tường đá. Uống xong rồi, ông từ từ nói với một giọng hổn hền.
Wladek, cháu đã trông thấy nhiều cái chết rồi, nên trông thấy một người chết nữa cũng vậy thôi. Ta thú thật là bây giờ có chết ta cũng không sợ nữa.
– Không, không, không thể thế được, – Wladek kêu lên, ôm lấy ông già. – Chúng ta sắp gần đến ngày thắng rồi. Nam tước đừng bỏ đi. Bọn lính cho cháu biết là chiến tranh sắp kết thúc và chúng ta sắp được thả ra rồi.
– Chúng hứa như vậy từ nhiều tháng nay rồi, Wladek. Ta không thể tin chúng được nữa. Dù sao ta cũng không muốn sống trong cái thế giới mà chúng tạo ra đâu. – ông ngừng lại nghe chú khóc. Nam tước nghĩ giá nước mắt ấy mà uống được cũng đỡ, nhưng ông nhớ ra nước mắt là rất mặn nên cười khẩy với mình. – Cháu đi gọi ông quản gia và người hầu bàn của ta đến đây, Wladek.
Wladek làm theo nhưng trong bụng không hiểu sao lại đi gọi những người đó.
Hai người hầu đang ngủ say được đánh thức dậy đến đứng trước mặt Nam tước. Sau ba năm bị bắt giam, đối với họ chỉ có việc ngủ là dễ làm nhất. HỌ vẫn còn mặc bộ đồng phục thêu hoa, nhưng những màu xanh và vàng của nhà Rosnovski mà họ . tự hào mặc trên người mình bây giờ không còn ra màu gì nữa. HỌ đứng yên lặng nghe ông chủ nói.
HỌ đã đến đây chưa, Wladek? – Nam tước hỏi.
– Dạ, đã. ông không nhìn thấy nữa sao? – Wladek bây giờ mới hiểu ra là Nam tước đã mù hẳn rồi.
– Bảo họ đến gần đây để ta sờ vào người họ. Wladek đưa hai người đến gần Năm tước sờ vào mặt.
– Hãy ngồi xuống đây, – Nam tước nói. – Các anh có nghe được ta nói không, Ludwik, Alfors?
Dạ có.
Tên ta là Nam tước Rosnovski. – Thưa ngài, chúng tôi biết, – người quản gia đáp.
– Đừng ngắt lời ta, – Nam tước nói. – Ta sắp chết rồi.
Chết đã thành chuyện bình thường nên hai người không có phản ứng gì.
Ta không thề làm được bản di chúc mới Ở đây vì không có giấy bút hay mực gì hết. Vì vậy ta làm bản di chúc đó trước mặt các người Ở đây, hai anh hãy làm chứng cho ta, theo luật cổ của nước Ba-lan đã thừa nhận như vậy. Hai anh hiểu ta nói gì không?
Dạ, híểu, – hai người cùng đáp.
– Đứa con đầu lòng của ta là Leon đã chết rồi, – Nam tước ngừng lại một lát. – Vì vậy, ta để lại toàn bộ đất đai tài sản của ta cho đứa nhỏ có tên là Wladek Koskiewicz.
Wladek đã nhiều năm không nghe nói đến tên họ của mình nên chú chưa hiều ngay được ý nghĩa những lời Nam tước vừa nói.
– Và để chứng minh cho quyết định của ta, – Nam tước nói tiếp – ta giao cho nó cái vòng tay của gia đình.
ông già từ từ giơ cánh tay phải lên, rút chiếc vòng ra khỏi cổ tay và đưa nó ra phía trước cho Wladek.
Chú im lặng. không biết nói gì. Nam tước chỉ nắm chặt lấy chú, đưa ngón tay sờ lên ngực chú để biết chắc đó là Wladek.
– Con ta, – ông thốt lên và lồng chiếc vòng bạc vào cổ tay chú bé .
Wladek khóc và suốt đêm nằm trong cánh tay Nam tước cho đến lúc chú không còn nghe tiếng tim ông đập nữa và cảm thấy những ngón tay ôm vào người chú đã cứng ra. Đến sáng, xác Nam tước được bọn lính gác đem ra bên ngoài, và chúng cho phép Wladek được đem ông chôn lên cạnh mộ con trai ông, Leon, Ở trong sân nhà thờ, gần tháp chuông. Wladek lấy tay không bới đất. MỘ nông choèn. Lúc đặt xác Nam tước xuống, chiếc áo sơ mi rách của ông bật tung ra. Wladek nhìn vào ngực Nam tước. ông chỉ có một bên vú

Readers' review

Rated 5.00 out of 5 stars
2 reviews
4 stars 0 0 %
3 stars 0 0 %
2 stars 0 0 %
1 star 0 0 %

2 reviews for Hai Số Phận

  1. Huynh Son
    5 out of 5

    Con người không thể định đoạt được số phận của mình, chỉ có thể định đoạt được linh hồn mà linh hồn là nguyên liệu để tạo nên số phậnKane và Abel . Hai con người sinh cùng ngày cùng tháng nhưng khác số phận.
    Abel tức Wladek Koskiewicz sinh ra chỉ có một bên vú, may mắn được gia đình một người thợ săn nhặt từ trong rừng mang về mà nuôi nấng. Mà thực ra cũng chả may mắn gì khi cậu sống trong đất nước Ba Lan thời kỳ đen tối nhất, bên trong thì nội chiến, bên ngoài thì quân Đức đang tàn phá khốc liệt.
    Kane tức William Kane sinh ra trong một gia đình giàu có nhất nhì Boston, nắm trong tay ngân hàng lớn nhất nhì nước Mỹ bấy giờ là Kane and Cabot. Cậu là niềm kỳ vọng lớn lao của cả gia tộc, là người sẽ thừa kết sự nghiệp ngân hàng vĩ đại mà ông cha cậu đã gây dựng.
    Abel lớn lên với cái đói, cái nghèo đeo đuổi. Những tưởng cậu đã có cuộc sống yên bình khi được một nhà Nam tước giúp đỡ thế nhưng chiến tranh diễn ra đã cướp đi tất cả những gì cậu có : ước mơ, gia đình và sự tự do. Abel phải trải qua 4 năm bị giam cầm trong ngục tù bởi dân nội chiến và lính Đức, sém chết khi vượt ngục, gần như bị chặt tay bởi ăn cắp một quả táo tại Thổ Nhĩ Kỳ…
    Kane lớn lên với sự bảo bọc, chu toàn mọi thứ. Thế nhưng Kane hoàn toàn khác giới con cháu tài phiệt lúc ấy, cậu tự ý thức được trách nhiệm của mình với cơ nghiệp của gia đình, với cha me và với cả bản thân nên dường như Kane đứng nhất trong tất cả môn học cậu theo đuổi. Thậm chí mới 12 tuổi đầu với trí thông minh và nhạy bén kinh doanh cậu đã đầu tư thành công và có một số tiền tuy không lớn nhưng là thành tựu không tưởng đối với một đứa trẻ 12 tuổi.
    Abel sau bao phen thoát chết cuối cùng đã đặt chân lên nước Mỹ với hai bàn tay trắng. Cậu đã tự học tiếng anh , tự theo đuổi bằng cử nhân kinh tế tại đại học Columbus. Và trời không phụ người, với lòng kiên trì và trí thông minh từ nhỏ , Abel dần dần tạo dựng sự nghiệp của mình, làm chủ một chuỗi khách sạn Nam tước sang trọng, danh tiếng bậc nhất Hoa Kỳ.
    Kane không hổ danh là con nhà tông, từ lúc còn là anh sinh viên Harvard cậu đã kiếm được không ít tiền từ thị trường chứng khoán dựa vào quan sát và phán đoán thị trường nhạy bén của mình. Thế nhưng nỗi đau mất cha và mẹ từ bé đeo đẳng Kane đã tạo nên một vết cứa trong lòng cậu trong suốt một thời gian dài. Cũng may là từ khi cưới Kate, cậu dường như tìm lại một cuộc sống đúng nghĩa.
    Đến đây thì chắc bạn nghĩ rằng vậy hai nhân vật này liên quan gì đến nhau ?
    Đỉnh cao của tác phẩm “Hai số phận” là sự giao thoa của hai nhân vật này. Lần đầu tiên chạm mặt nhau của hai nhân vật này chẳng hề tốt đẹp gì. Abel với vị thế là con nợ, do khách sạn làm ăn thua lỗ phải xin gia hạn với ngân hàng Kane and Cabot mà Kane đang phụ trách mảng xử lý công nợ. Và tất nhiên với tư cách là giám đốc đầu tư, Kane từ chối, khiến người bạn tâm giao của Abel là David có phần vốn lớn trong khách sạn nghĩ quẩn mà nhảy lầu tự sát. Từ đó Abel xem Kane là kẻ thù lớn trong đời…
    Chiến tranh nổ ra, thị trường kinh tế rớt xuống đáy, chính trị Mỹ trong bối cảnh thế giới mới vô cùng bất an,..đủ mọi hoàn cảnh có thể khiến một con người bình thường rơi vào bờ tuyệt vọng. Thế nhưng Abel và Kane vẫn khẳng định rằng đây là hai linh hồn không bao giờ số phận, vẫn làm chủ những gì trong đời họ..Và tất nhiên Abel vẫn không nguôi ngoai mối thù hận với Kane..
    Số phận cũng biết trêu người khi hai kẻ thù không đội trời chung, thề chơi nhau cho đến sạt nghiệp mới thôi thì hai người con của họ lại yêu thương nhau. Cả hai con người trải qua bao biến cố cuộc đời ấy vì mối hận thù mà không công nhận tình yêu của hai đứa con mà họ hết mực yêu thương, khiến chúng phải rời bỏ mái nhà.
    Người ta thường nói khi về già tâm hồn con người ta cũng bớt bận tâm sự đời và hướng đến gia đình hơn. Khi đã đến tuổi chống gậy mà đi, Abel và Kane vẫn không thôi đấu đá nhau..nhưng lúc này họ đã mở rộng lòng mình mà đón nhận hai đứa con mà họ xua đuổi đi chỉ vì mối thù truyền kiếp bấy lâu..
    Kane mất vào buổi khánh thành khách sạn thứ 7 của con mình và cô con dâu – lúc nãy đã là mẹ của một cháu trai kháu khỉnh. Trong buổi tang lễ Kane, có một ông già thọt chân đứng lặng phía sau quan tài, mắt nhìn chăm chăm với đầy niềm suy tư như thể một đời người đang diễn ra trong ấy..Đó là Abel, lúc này đã biết được rằng chính Kane là người đã ra mặt giúp ông giữ được khách sạn trong lúc khó khăn nhất , là người tạo ra Abel thành công như bây giờ..Thế nhưng điều đó được bảo mật hoàn toàn cho đến khi Kane mất.
    Hai con người, hai số phận hoàn toàn khác nhau. Họ trải qua bao biến cố, đau khổ của cuộc đời để rồi giao thoa nhau theo một cách không thể lạ kỳ hơn, để rồi sau bao nhiêu năm tranh đấu mới nhận ra nhau…Đây có lẽ là một tác phẩm không thể đọc trong một lần và càng không thể hiểu được trong vài lần..

    Was this review helpful to you? 3 of 3 people found this review helpful

  2. IO Vnwriter
    5 out of 5

    Đừng gục ngã trước biến cố cuộc đờiCuốn sách này thực sự hữu ích, nhất là đối với những con người trẻ tuổi. Câu chuyện kể trong sách dạy cho ta cách để vượt lên số phận: vượt lên sự cám dỗ, ỷ lại của giày có hay sự nghèo khó của bản thân. Hai số phận – hai con người – hai thế giới sống hoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng tất cả đều cho thấy một điều là: luôn phải tự đi bằng chính đôi chân của mình để có thể hạnh phúc, để có thể tự do trong ý nghĩ và hành động. Câu chuyện cho ta thấy, người giàu là kẻ ít được cảm thông, người nghèo cũng chẳng dễ dàngCâu chuyện còn kể về lòng tự trọng, sự tinh tế, lòng kiên trì theo đuổi mục đích của cả hai nhân vật. Cả hai nhân vật chính đều xứng đáng là đối thủ của nhau. Đôi khi, trong cuộc sống, đối thủ là kẻ dạy cho ta những bài học cần thiết và quý báu để vươn lên.

    Was this review helpful to you? 3 of 3 people found this review helpful

Add a review

Questions and answers of the readers

There are no questions yet, be the first to ask something for this product.

Only registered users are eligible to enter questions




Yes No