Đủ Xa Sẽ Cũ Đủ Lạ Sẽ Quên

5.00 trên 5 dựa trên 1 đánh giá
(1 đánh giá)

Có những người đi qua cuộc đời ta với mục đích duy nhất là để lại những kỉ niệm. Đủ xa sẽ lạ, đủ lạ sẽ quên. Có lẽ nỗi đau nào sớm hay muộn cũng có thể dịu vơi đi. Chúng ta không nên sống mãi với quá khứ, phải biết vươn lên, phấn đấu cho hiện tại và tương lai. Cuốn sách đã mang đến cho m rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ mới mẻ.

Tác giả: Khải Vệ

Đủ Xa Sẽ Cũ Đủ Lạ Sẽ Quên cuốn sách dành tặng những cái buông tay không đành lòng. Ở bên bạn trong hành trình buông bỏ và yêu chính mình quên đi ai đó, thật ra không khó như chúng ta nghĩ. Chỉ là, đừng vì đôi khi vô tình không kìm được nỗi nhớ lại lơ ngơ nhắn tin cho họ. Đừng vì đôi khi chưa kịp bỏ đi thói quen cũ mà cứ liên tục lục lại hình ảnh của ngày xưa.

Rời xa ai đó, thật ra không dễ nhưng chúng ta rồi sẽ làm được thôi. Chỉ là, đôi khi phải chấp nhận cô đơn, chấp nhận một mình. Chấp nhận những đêm nhớ đến quặn lòng, những buổi sáng thức dậy đợi mãi một dòng tin nhắn như đã từng.

Đã từng vấp ngã một lần, một lần rời xa, một lần đau, đừng cho chính mình cơ hội tổn thương thêm một lần nào nữa.

Phải tâm niệm thế này

Nếu trong một mối quan hệ mà bạn đứng sau quá nhiều điều thì nên dừng lại, ngẫm lại và tự hiểu…

Nếu trong tình yêu bạn không phải là người duy nhất, bạn ở đó , đứng sau quá nhiều người, quá nhiều lựa chọn, quá nhiều ưu tiên thì hãy khẽ cười và tự rút lui…

Nếu trong một chuyện tình mà giải thích mãi người ta cũng không chịu hiểu thì nên chào tạm biệt và từ bỏ nhanh thôi…

Nếu duyên số chỉ đến chừng ấy thì cưỡng cầu cũng được ích gì? .

Vì cuộc đời không có từ “mãi mãi” nên nắm không được thì phải học buông tay!

Và nếu đã buông tay, hãy học cách bước qua nỗi đau thật kiêu hãnh, thật mạnh mẽ để đừng khiến bản thân tổn thương nhiều hơn nữa.

Có những chuyện đau, tốt nhất thay vì nhắc lại và chạm vào, hãy để nó im lặng rồi dần tan biến. Biết đâu một ngày, đứng giữa hiên thềm nắng gió, tôi, bạn, những người đã cũ, vẫn yên bình đứng đó nhưng đã chẳng còn yêu. Khi khoảng cách, giờ cũng đã quá nhiều.

Đến một lúc nào đó, nhẹ nhàng bước ở hai thành phố khác nhau, chúng ta nhìn lên trời và thở hắt:

Hôm nay, đủ xa sẽ cũ,

Mai này, đủ lạ sẽ quên!…

Chậm thôi, rồi ta sẽ thôi đau, chuyện gì rồi cũng qua thôi

“Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên” dành cho bạn, những trái tim đã đi qua đổ vỡ.

Mong bạn hiểu rằng: Đã đến lúc phải hạnh phúc rồi!

 

Trích đoạn sách hay

Đôi dòng

Cuộc đời vạn đến triệu đi,

Chỉ quên người cũ cớ chi phải buồn?

Tôi viết cuốn sách này ở những năm tháng đầu của tuổi hai mươi, giữa những chông chênh của sự đời nhớ – quên, được – mất.

Tôi từng cất rất kĩ nhữn nỗi đau thật sâu trong hồi ức của mình, đặt vào một chiếc hộp gỗ thơm và khóa cẩn thận bằng những nỗi buồng chồng chéo. Nhưng ở những trang sách này, tôi tỉ mẩn kéo từng lớp vỏ bọc cũ kĩ ấy ra, dần dà viết lên và gọi tên cho chúng.

Ở đây, có thể bạn sẽ bắt gặp câu chuyện của chính mình, hoặc đơn giản là lời tâm sự chân thành, mộc mạc của ai đó nhờ gửi. chỉ mong những câu từ ấy đủ gần gũi để san sẻ cùng bạn những điều chưa thể nói nhưng từng đập những nhịp nói trong lòng.

Quên đi ai đó, thật ra không khó như chúng ta nghĩ. Chỉ là, đừng vì đôi khi vô tình không kìm được nỗi nhớ lại lơ ngơ nhắn tin cho họ. Đừng vì đôi khi chưa kịp bỏ đi thói quen cũ mà cứ liên tục lục lại hình ảnh của ngày xưa.

Hãy sống như thể đã vấp ngã một lần, đừng cho chính mình cơ hội tổn thương thêm một chút nào nữa.

Người ta không giữ lời hứa thì mình đừng cố đau lòng, đừng vì một người không còn xứng đáng mà khiến cuộc sống chỉ toàn nỗi buồn ruổi rong.

Có những chuyện đau, tốt nhất thay vì nhắc lại và chạm vào , hãy để nó im lặng rồi dần tan biến. Biết đâu một ngày, đứng giữa hiên thềm nắng gió, tôi, bạn, những người đã cũ, vẫn yên bình đứng đó nhưng đã chẳng còn yêu. Khi khoảng cách, giờ cũng đã quá nhiều.

Đến một lúc nào đó, nhẹ nhàng bước ở hai thành phố khác nhau, chúng là nhìn lên trời và thở hắt:

Hôm nay, đủ xa sẽ cũ,

Mai này, đủ lạ sẽ quên!…

Tất cả sẽ chỉ còn tồn tại trong những cái tên mà đôi khi chẳng còn ai tự lòng muốn nhớ đến. Vì rằng thở thôi, mà vắng nhau, thì đã đau lắm rồi…

Nếu một ngày giữa sự đời chật chội thấy mình trổng huơ và mệt mỏi thì ráng ngủ một giấc thật ngon. Để ngày mai nắng lại lên, trời qua cơn bão, mãnh tim khô cằn đó sẽ chết đi, sẽ thôi nát nhàu, sẽ ngừng tổn đau. Rồi ngày sau sẽ có người bước vào vun vén, bao nhiêu thanh xuân già cỗi sẽ son trở lại, sẽ khang trang, sẽ reo vui với đời.

Mỗi hơi thở đều mang theo số phận được định riêng bởi ông trời, và mỗi chúng ta đều có một bình yên chờ sẵn. Đừng tự cắn những cô đơn của chính mình, cũng đừng lặng thinh khi lòng cần một người dỗ dành bình yên sau giống bão. Buồn cũng đã xong, khóc cũng đã rồi thì đứng dậy, tự học lại cách mạnh mẽ và can trường thôi!

Rồi sẽ có một người thật sự đủ tin tưởng giao tình yêu cho bạn nắm giữ, đủ bao dung để chở che năm tháng bạn buồn.

Phải tâm niệm thế này.

Nếu trong một mối quan hệ bạn đứng sau quá nhiều điều thì nên dừng lại, và tự hiểu…

Nếu trong tình yêu mà bạn đứng sau quá nhiều người thì nên mỉm cười, và tự rút lui…

Nấu trong tình bạn mà giải thích mãi mà người ta cũng không chịu hiểu thì nên chào tạm biệt và từ bỏ nhanh thôi…

Nếu duyên số chỉ đến chừng ấy thì cường cầu cũng không làm duyên xanh thêm lại.

Vì cuộc đời không có từ “mãi mãi” nên nắm không được thì phải học buông tay!

Rồi một ngày, chuyện xưa thành cũ, người lạ rồi quên.

Lòng sẽ lại bình đạm và nhẹ tênh.

Cuốn sách này dành tặng những người mạnh mẽ để yêu nhớ và can trường để học quên.
Và tặng những người tôi vô cùng trân quý!

Xa

Nơi xa nhất trên đời,
chẳng còn là khoảng cách
kể từ ngày cả hai dùng lời im lặng
để trừng phạt nỗi lòng của nhau…

Tôi đã từng yêu xa, cái loại tình yêu day dứt lòng người nhất, nhưng chẳng hiểu, chỉ vì thứ cảm giác mong đến ngày ôm siết nhau rất thật, lại chẳng đành lòng buông tay.

Những ngày ấy, điện thoại trở thành một phần quan trọng của tình yêu này. Đến nỗi, ăn cũng cầm điện thoại, tắm cũng cầm điện thoại, ngủ cũng cạnh điện thoại, ra đường cũng canh điện thoại nốt.

Bởi bên kia, người ta chỉ biết cập nhật tin tức của mình thông qua cái màn hình bé tí đấy. Mà bên đây, tôi cũng chỉ biết bày tỏ nhớ thương bằng những tin nhắn qua lại hết mực bình thường.

Lúc ấy chợt nghĩ, mình như vậy âu cũng là một phần may mắn rồi. Chí ít ra có thể ngồi bất cứ đâu, dù ít hay lâu, dù xa nhau 16.660 cây số đi nữa, cũng có thể tíu tít biết bao câu chuyện trên đời trời đất với người ta.

Dù sao vẫn đỡ khổ hơn chị, cũng yêu xa, cũng nhớ thương người kia tha thiết. Mà ngặt một nỗi, chị quen anh ở cái độ Yahoo lúc bấy giờ là công cụ hiện đại và thịnh hành nhất mà mọi người có thể sử dụng để liên lạc với nhau. Mỗi lần chị và anh muốn gặp nhau là phải hẹn trước ngày giờ, năm tháng. Mà những lúc người này bận việc tức thời không rãnh được, hay người kia gặp mưa, trễ xe không chạy ra quán nhờ máy được. Thế là lỡ hẹn, rồi dỗi nhau mấy hôm liền.

Lúc đấy, phương tiện cứu cánh nỗi buồn nhiều nhất chính là những bức thư tay nhận gửi qua hàng chục ngàn cây số đường xe, đường tàu, đường bay chạy dài.

Chị đã đợi anh đến hết một đời con gái. Cái thứ tình yêu xa ngàn khoảng cách bào mòn hết cả thanh xuân và niềm tin con người. Nhưng đến cuối cùng, chị với anh cũng nhạt màu đã cũ trong nhau.

Tất cả bỗng xa đến nỗi, chẳng điều gì có thể cứu vãn được nữa rồi…

Chị cũng buồn đến mất ăn mất ngũ. Cũng khóc đến gầy rộc, xác xơ. Cũng trơ lòng ra đó mấy năm trời. Cạn kiệt hết một đời tuổi trẻ. Ráng mãi, chị mới chập chững dứt ra.
Chia tay một người ở xa, là phải chấp nhận không còn cái nhìn sau cuối, không có những cái ôm từ biệt, tuyệt nhiên chẳng cần lời qua tiếng lại gì nhiều, chỉ việc lẳng lặng chặn hết mọi liên lạc của nhau.

Những ngày sau, họ yêu ai, bên ai ta cũng không còn biết, họ hạnh phúc hay đau khổ cũng chẳng có ta trong đó, họ thở hay cười cũng chẳng còn cùng thành phố với ta nữa rồi..

1 đánh giá cho Đủ Xa Sẽ Cũ Đủ Lạ Sẽ Quên

  1. Được xếp hạng 5 5 sao

    Ngọc Anh

    Sách hay

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close