Thất Tịch Không Mưa

3.00 trên 5 dựa trên 5 đánh giá
(5 đánh giá)

Hai con người yêu nhau đến tận xương tủy, yêu đến vụn vỡ con tim nhưng lại không thể nào đến với nhau. Hai con người ấy mang theo con tim khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu thương trong thế giới ngoài kia nhưng không thể. Vì với cô, anh là Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị không ai có thế thay thế, chỉ có một mình anh. Còn với anh, cô là Thẩm Thiên Tình mà anh yêu quí nhất, là người mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời, không có cô anh chỉ là một cái xác không hồn..

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc. Cô sinh ngày Mùng 7 tháng 7 – Ngày Thất tịch.

Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín. Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm. 15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc; 18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng; 21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ; 24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa. Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung. Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh – người hiểu cô nhất. Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhung vậy. Giờ cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa, để cô được gặp lại anh một lần nữa…

Hai con người yêu nhau đến tận xương tủy, yêu đến vụn vỡ con tim nhưng lại không thể nào đến với nhau. Hai con người ấy mang theo con tim khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu thương trong thế giới ngoài kia nhưng không thể. Vì với cô, anh là Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị không ai có thế thay thế, chỉ có một mình anh. Còn với anh, cô là Thẩm Thiên Tình mà anh yêu quí nhất, là người mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời, không có cô anh chỉ là một cái xác không hồn. Một tình yêu đẹp đến thế, sâu nặng đến thế, thế nhưng họ lại không thể là của nhau. Không thể trách anh, không thể trách cô, có chăng là oán hận cái số phận đã đặt tình yêu nồng đậm của họ vào một tình huống quá éo le, biến nó trở thành bi kịch của cả cuộc đời. Anh yêu cô, yêu đến đau lòng, nhưng chỉ có thể ở bên cô, chăm sóc cô với tư cách là một người anh trai, anh yêu cô, yêu đến mức thà để cô được thanh thản đã không ngần ngại mang một trái tim trống rỗng đi tìm kiếm hình bóng người con gái anh yêu trong những cô gái khác. Còn cô, cô yêu anh từ bé, yêu đến mức đối với cô, chỉ cần anh là đủ, chỉ cần anh tồn tại thì cô hạnh phúc, thế nhưng tình cảm ấy bị thứ bi kịch đau lòng kia ngăn chặn.

Cái chết – có nhiều người sẽ xem nó là một điều tồi tệ nhất, nhưng với cái chết trong câu chuyện này thì nó là cách giải thoát cho họ khỏi số phận đầy bi ai và đau đớn đến xé lòng kia. Và như anh đã nói: “Tình, đợi anh”, cô sẽ đợi, đợi anh thực sự đến bên cô, đợi để được thuộc về nhau trọn vẹn, đợi để chìm đắm trong tình yêu của họ, và đợi, đợi để thực sự được là một người con gái yêu anh.

Trích đoạn sách hay

Cắt Đứt Tình Yêu

“Chúng ta kết hôn đi!” Đêm đó, sau khi khóc cạn nước mắt trong vòng tay cô, anh nói ra một câu khiến người khác giật mình.

Khi đó, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nghi ngờ mức độ tỉnh táo của anh: “Anh… chắc chắn chứ?”

“Anh chắc chắn.” Anh kiên quyết gật đầu một cách khác thường.

Sau đó, cô ôm chặt anh, rơi lệ trong lòng anh.

Cô biết, đồng ý với anh như vậy là không sáng suốt, cũng rất rõ anh chỉ đang lợi dụng cô để kiềm chế thứ tình cảm lầm đường lạc lối, nhưng cô vẫn đồng ý lấy anh, dùng cả cuộc đời để đánh cược.

Vì cô hiểu, anh đã đi tới bước đường cùng, nửa người lơ lửng bên sườn dốc, anh giơ tay về phía cô, cô không có lý do gì để không nắm chặt, không có lý do gì để giương mắt nhìn anh ngã xuống thịt nát xương tan, cho dù… cuối cùng cô cũng sẽ rơi xuống vực thẳm cùng anh.

Tình yêu vốn dĩ không có lý lẽ, anh vì yêu nên mới lấy cô, còn cô cũng vì yêu anh, đồng thời tác thành cho anh yêu người con gái khác nên mới lấy anh.

Khi Thẩm Thiên Tình biết tin vui, phản ứng của cô bình tĩnh nằm ngoài dự liệu, bình tĩnh tới mức dường như vô cảm.

“Em… không có gì muốn nói ư?” Chính vì cô chấp nhận tin này quá hờ hững nên Thẩm Hàn Vũ cảm thấy bất an.

“Anh muốn em nói gì gì? Chúc mừng ư? Được thôi, anh muốn nghe, em sẽ nói. Chúc mừng anh, “anh trai” thân mến!” Nụ cười ấm áp, trầm lặng của cô chỉ khiến trái tim anh hoảng loạn…

Dường như cố ý, anh năm lần bảy lượt để Lưu Tâm Bình qua đêm trong phòng anh.

Cho tới một đêm, Thẩm Thiên Tình đột nhiên gõ cửa phòng anh, hỏi một câu: “Anh nghiêm túc chứ? Chắc chắn muốn cưới chị ấy?”

Ánh mắt anh đặt ở một nơi khác, không dám nhìn cô: “Anh tưởng rằng anh đã nói rất rõ ràng rồi?”

“Được.” Cô gật đầu, giơ tay chậm rãi mở từng cúc áo. Thẩm Hàn Vũ giật mình vì hành động này của cô, nhảy dựng lên, đụng vào chiếc đèn bàn phía sau khiến những món đồ linh tinh rơi xuống đất.

“Thẩm Thiên Tình, em đang làm gì vậy?”

“Em không còn yêu cầu nào hơn, ít nhất đêm nay, hãy coi em là người phụ nữ bình thường, dù sao anh cũng có thể lên giường với người phụ nữ mà anh không yêu, chẳng phải sao?”

“Thẩm Thiên Tình! Em coi anh là cái gì? Nếu như đến em gái của mình mà còn dám linh tinh, anh có còn là người không?”

“Em không phải em gái anh, anh muốn em nói điều đó mấy lần nữa đây? Em không muốn làm em gái anh, anh có thể không yêu em, nhưng em căm thù anh mượn cớ “anh em”!”

“Em là em gái anh! Trong lòng anh, em mãi mãi là em gái anh, cho dù em có thừa nhận hay không!” Anh thở nặng nề. “Mặc quần áo vào, lập tức rời khỏi phòng anh!”

“Hóa ra, em chủ động dâng tận cửa, anh cũng không thèm.”

Cô cười khẽ, đau khổ mặc lại quần áo, thất thần rời đi.

Thẩm Hàn Vũ như đã ép khô sức lực của bản thân, đổ sụp người xuống đất, ôm đầu vẻ mâu thuẫn.

Anh đã đi tới bước này mà vẫn chưa chém đứt được sự dây dưa giữa bọn họ ư? Phải chăng anh cần vĩnh viễn trốn chạy, không bao giờ gặp lại cô nữa thì mới có thể đoạn tuyệt hoàn toàn?

Sau hôm đó, cô như biến thành người khác, cuộc sống đơn thuần đột nhiên trở nên đa sắc. Cô không còn từ chối hẹn hò với Tề Quang Ngạn, ai có cảm tình với cô, cô đều hào phóng đón nhận, sự tồn tại của họ khiến cô cảm thấy mình vẫn còn có người quan tâm, để ý.

Chẳng mấy chốc đã qua nửa tháng, Thẩm Hàn Vũ mấy lần gặp đàn ông đưa cô về nhà, đến trước cửa còn hôn tạm biệt, hơn nữa đều không cùng một người!

Mới đầu còn thấy Tề Quang Ngạn, nhưng sau này cậu ta hoàn toàn mất tăm mất tích, trong khi các mối quan hệ của cô lại càng xuất sắc vượt trội, có lần, anh còn nhìn thấy gã trai đưa cô về thò tay vào trong áo cô…

Anh suýt chút nữa nhảy ra giết người!

Ngày hôm đó, giữa họ xảy ra mâu thuẫn nghiêm trọng nhất từ trước đến nay, thậm chí anh còn nói năng tuỳ tiện: “Thẩm Thiên Tình, em nhất định phải biến mình thành kẻ đê tiện thế à? Em có biết hành vi của em bây giờ rất giống gái điếm hay không?”

“Anh dựa vào cái gì mà nói em như vậy? Chính anh cũng đâu còn trong sạch! Vì sao anh cũng có thể vui đùa còn em thì không? Bởi em là đàn bà à?”

Bốp!

Một cái tát là câu trả lời của anh.

Anh hy vọng thức tỉnh cô nên mới ra tay nặng như vậy.

Cô khóc, xoa bên má đau rát, đau khổ nói: “Cái tát này chính là hồi đáp của anh đối với tình cảm của tôi… Thẩm Hàn Vũ, tôi sẽ ghi nhớ! Uổng công chúng ta biết nhau cả đời. Anh quá không hiểu tôi rồi, anh tưởng tôi quan tâm đến trinh tiết ư? Trinh tiết vì sao quan trọng, vì phải giữ lại cho người đàn ông quan trọng nhất, nếu người đàn ông này không thèm, vậy tôi còn câu nệ làm gì? Anh không yêu tôi, tôi chỉ muốn tìm kiếm chút cảm giác tình yêu bên người đàn ông khác thôi, anh không có quyền ngăn cản!”

Lời của cô đả kích anh mạnh mẽ, anh ngẩn người nhìn cô chạy ra khỏi cửa, thậm chí không còn sức để đuổi theo.

Từ nhỏ, mọi người đều nói cô là kẻ nổi loạn, nhưng cô chẳng quan tâm đến cảm nhận của người khác, đúng sai rõ ràng, chỉ cần người không phụ mình, mình sẽ không phụ người, giống như hồi tiểu học, cô giáo chủ nhiệm vu oan cho cô, cô liền cá với đám bạn học xem quần lót của cô giáo màu gì, để cô ấy lộ ra phần tế nhị. Đến trinh tiết của bản thân, cô quan tâm cũng chỉ vì người cô quan tâm để ý đến.

Cô có logic suy nghĩ độc đáo, không ai có thể thay đổi được, có lúc, anh cảm thấy chính mình đã dạy cô yêu hận phân minh.

Nhưng bây giờ, cũng chính là anh tự tay hủy hoại tình yêu của cô, lòng nhiệt tình của cô đối với cuộc sống, mỗi câu nói của cô đều nặng nề gõ vào trái tim anh, đóng dấu vào đầu anh.

Tổn thương mà anh gây ra không thể bù đắp, nhưng còn Tề Quang Ngạn? Thằng cha này đang làm gì? Chẳng phải luôn miệng nói yêu Tình nhiều thế nào ư? Vì sao lại khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ cô ấy sa chân xuống hố?

Nghĩ tới đây, anh chạy ra ngoài.

“Có chuyện gì?” Tề Quang Ngạn để anh vào phòng, sắc mặt sa sầm, đến nước cũng không rót.

“Tình có đến chỗ cậu không?”

“Lạ nhỉ, cô ấy là em gái cậu chứ đâu phải em gái tôi, sao lại tới chỗ tôi tìm cô ấy?” Tề Quang Ngạn châm chọc đáp.

“Tôi và cô ấy xảy ra vài chuyện không vui…” Nói tới đây, Thẩm Hàn Vũ dừng lại, nhìn Tề Quang Ngạn. “Cậu và Tình rốt cuộc là có chuyện gì, gần đây cậu không quản những hành động của con bé sao?”

“Quản thế nào?” Tề Quang Ngạn nhướng mày vẻ mặt có phần giễu cợt. “Tôi cùng lắm cũng chỉ là một trong số rất nhiều bạn trai của cô ấy. Thực ra, như vậy cũng chẳng có gì không tốt, trước khi kết hôn, mọi người đều có quyền kết bạn, có thêm vài người để so sánh, chẳng phải cậu cũng vậy ư?”

Thẩm Hàn Vũ sa sầm nét mặt, chậm hiểu hơn nữa cũng cảm nhận được sự cố ý của Tề Quang Ngạn: “Tiểu Tề, tôi đang nói chuyện với cậu về Tình, cậu đừng từng từ từng chữ đều nhằm vào tôi.”

“Thế ư?” Tề Quang Ngạn cười. “Cậu đúng là đồ tiêu chuẩn kép. Phụ nữ từng chơi qua đếm không hết, không ngờ một ngày nào đó sẽ có báo ứng, chính em gái mình cũng sẽ bị người ta đùa giỡn ư?”

Bình! Bàn trà bị đạp đổ, Tề Quang Ngạn ngã xuống nền nhà, máu mũi chảy ròng ròng, nắm đấm của Thẩm Hàn Vũ vẫn đang giơ ra giữa không trung, tức giận nhìn bạn mình: “Những lời này mà cậu cũng có thể nói ra, sao tôi có thể tin là cậu yêu con bé, trân trọng con bé chứ!”

Tề Quang Ngạn không thèm để ý, đứng lên, lấy tay lau vệt máu trên mặt: “Nói cách khác, cậu yêu cô ấy, trân trọng cô ấy hơn tôi ư? Vậy thì cậu đi mà làm! Vì sao còn giả vờ nhường cô ấy cho tôi, để tôi trở thành trò cười cho thiên hạ? Thẩm Hàn Vũ, cậu đạo đức giả khiến tôi buồn nôn!”

Thẩm Hàn Vũ biến sắc, tức giận trách mắng: “Cậu nói linh tinh gì vậy? Tình là em gái tôi!”

“Em gái ư? Có anh em nào biến thái như các người không? Động một tí là ôm nhau cùng ngủ. Anh trai kết hôn, em gái hồn bay phách lạc, đến nỗi khi tôi hôn cô ấy, làm tình cùng cô ấy, cô ấy cũng rớt nước mắt, miệng gọi tên cậu!”

Binh! Thẩm Hàn Vũ lại tung một cú đấm: “Cậu muốn nói tôi thế nào cũng được, dù sao tôi đã là một đống bùn lầy rồi, nhưng tôi không cho phép cậu sỉ nhục cô ấy!”

“Nói động đến cô ấy một chút cũng không được ư! Nếu cậu thực sự quan tâm đến vậy, sao không giành lấy cô ấy, phải để cô ấy tìm kiếm sự an ủi bên người đàn ông khác?” Tề Quang Ngạn nổi điên, không chịu được cũng đấm trả một cú vào má trái anh.

Thẩm Hàn Vũ hơi lảo đảo, cắn răng chịu đau, lao vào quần nhau với Tề Quang Ngạn: “Tôi từng cảnh cáo cậu, không cho phép cậu linh tinh với Tình, nếu cậu thực sự yêu con bé, vì sao không thể kiên nhẫn chờ đợi, bao dung con bé…”

5 đánh giá cho Thất Tịch Không Mưa

  1. Được xếp hạng 3 5 sao

    YuTy Kiều

    Thật sự rất thương tâm. Trước giờ mình chỉ đọc những kiểu truyện ngược nhẹ nhưng vẫn HE. Nhưng khi đọc cuốn Thất Tịch Không Mưa, mỗi câu mỗi từ đều khiến mình rơi nước mắt, nội dung của nó ám ảnh mình nhiều ngày liền. Đây là một cuốn sách hay, các bạn nên đọc thử 1 lần. Bởi vì tình cảm khắc cốt ghi tâm của 2 nhân vật sẽ khiến tim bạn bị bóp nghẹn.

  2. Được xếp hạng 3 5 sao

    Khả Nhiên

    Mặc dù đã đọc truyện này ở trên mạng nhưng vẫn quyết định phải mua nó về. Câu chuyện này không phải là mới, nhưng cách viết rất khác, rất đặc biệt. Nếu bạn là người thực tế, thực dụng thì bạn sẽ không thể nào hiểu được hết ý nghĩa của nó. Tôi đã khóc từ những trang đầu tiên, có lẽ là do yếu đuối, nhưng những giọt nước mắt hoàn toàn xứng đáng cả. Câu chuyện đề cao tình yêu nam nữ nhưng đồng thời cũng vùi dập họ bởi mối quan hệ éo le, bởi luân thường đạo lý, đọc mà đặt luôn mình vào nhân vật, đau cho nhân vật hơn cả nỗi đau của mình. Đọc xong, khóc sưng mắt, đau lòng suốt 1 tuần, nhìn mà không dám đọc lại. Nói với người yêu cũ rằng em mong “2 người họ” đến được với nhau còn hơn và mong chúng ta quay trở lại. Từ khi đọc xong đến giờ năm nào cũng để ý xem thất tịch có mưa không, nhưng năm nào cũng thế….

  3. Được xếp hạng 3 5 sao

    Liêu Thùy Đan

    Tôi luôn nghĩ loạn luân là thứ tình cảm đánh kinh tởm nhưng sau khi đọc xong quyển truyện này, tôi nhìn nhận loạn luân qua một khía cạnh nhẹ nhàng hơn, chẳng qua cũng chỉ là vì yêu mà đến. Ban đầu tôi không hứng thú gì với quyển truyện này, quá mỏng so với một con mọt sách như tôi, tôi sẽ hối hận cả đời nếu như mình cứ giữ nguyên suy nghĩ ấy mà không ấn nút mua. Nó vừa đủ để vẽ lên một chuyện tình nhẹ nhàng của hai anh em Hàn Vũ và Thiên Tình, tôi chỉ ước họ đừng là anh em, họ đừng yêu nhau nhiều đến vậy hay Thất tịch không mưa. Khi đọc xong tôi cảm thấy rất đau lòng nhưng lại không rơi giọt nước mắt nào, nếu như tôi khóc chắc sẽ ướt hết sách mất. Và cứ thế nó ám ảnh tôi suốt một thời gian. Tác giả quả thực tàn nhẫn nhưng điều đó làm tôi rất hài lòng, đây là tác phẩm rất phù hợp với sở thích của tôi (gu truyện ngược). Chỉ tiếc là truyện không có bookmark, nhưng bìa quá đẹp và nội dung quá hay cũng đã đủ bù đắp rồi.

  4. Được xếp hạng 3 5 sao

    Nguyễn Phương Quỳnh

    Khi biết Thẩm Hàn Vũ và Thẩm Thiên Tình là anh em ruột mình đã không muốn đọc nữa, một phần vì mình không thích thể loại loạn luân, hai là sợ giằng xé, đau lòng nhưng cuối cùng mình vẫn đọc hết vì tác phẩm quá đỗi xuất sắc của Lâu Vũ Tình. Sự hi sinh cho nhau của cả 2 nhân vật khiến mình không khỏi xót xa, đau đớn vì tạo hóa đã quá đỗi trêu ngươi họ. Một tình yêu không có sự tiếp xúc thân mật, chỉ là những cái ôm, cái hôn nhẹ nhàng với đầy những xúc cảm. Có lẽ kiếp sau họ sẽ gặp nhau ở một thân phận khác mà không phải là anh em như kiếp này.

  5. Được xếp hạng 3 5 sao

    Giang Thien

    Nếu bạn là một người yêu ngôn tình SE thì nên có một cuốn truyện này trong tủ sách. Cảm động đến rơi nước mắt! Từng câu từng chữ trong những chương cuối như những cây kim ghim vào tim. Đọc cảm thấy rất xót thương cho Thẩm Hàn Vũ và Thẩm Thiên Tình :(( Tác giả truyền đạt cảm xúc chua xót đến người đọc rất hay. Rất cảm động…

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close