Người Bắt Chim Lợn

(5 đánh giá của khách hàng)

Những người có mặt hôm đó đều quả quyết chưa từng nhìn thấy nhiều chim lợn đến thế trong đời. Trông chúng giận dữ, đầy thù địch. Cách chúng tấn công tàn ác như những sát thủ, chứ không còn là những con chim hiền lành chỉ biết bắt chuột. Tiếng kêu của chúng thê lương và quằn quại như hàng trăm con lợn trong lò mổ. Chúng tấn công nhau để tranh giành từng mẩu thịt, từng đường gân của xác chết, đến mức rỉa cả vào mắt, vào bụng nhau..

Danh mục:

Tập sách Người Bắt Chim Lợn của Hoàng Nhật gồm 15 truyện ngắn:

– Chiếc ghế xấu hổ

– Văn minh xí xổm

– Ba đám cưới, một bệnh viện

– Tình công sở thật ngang trái

– Tháng ông Kẹ

– Đặc khu mười ba và ông

– Thần Đèn

– Gặp tình yêu lớn trong bộ dạng thê thảm

– Mọt đười ươi

– Cuộc đời của khăn giấy

– Nước mắt của nàng, cơn mưa cho tôi

– Truyện tình cảm sướt mướt cho đàn ông

– Chương trình radio dành cho những cô gái bị phản bội

– Người nghèo không cần

– Giáng sinh

– Hai mươi tư

– Người bắt chim lợn

“Cách đây khoảng năm năm, bệnh viên tiếp nhận một ca cấp cứu giữa đêm khuya. Nạn nhân là một bé trai mới mười hai tuổi. Nó chơi đùa trên ban công tầng bốn và bị trượt chân. Khi người ta mang nó đến, trán nó đã toác làm đôi, tất cả xương cốt vỡ vụn như bánh đa. Thế nhưng nó vẫn tỉnh táo để cảm nhận sự đau đớn tột cùng. Các bác sĩ trực hôm đó đều ngán ca này, vì bố của thằng bé là một quan chức biến chất rất có quyền lực. Chẳng có tội ác gì mà ông ta chưa làm: Mua bán chức vụ, cướp đất của dân, tham nhũng, nhận hối lộ, bảo kê cho xã hội đen. Họ sợ nếu thằng bé chết, ông ta sẽ làm họ thân bại danh liệt.”

“Phải chăng kẻ thù của ông ta đã làm hại thằng bé?” Tôi khá hào hứng với câu chuyện này, dù biết rằng có thể đây chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng của một kẻ rỗi hơi nào đó.

“Chẳng biết.” Rắn tặc lưỡi. “Có người thì bảo là những người bị ông ta hại quay lại trả thù, có người lại phán là do nhân quả. Nhưng chi tiết đó không quan trọng. Phần sau của câu chuyện mới đáng sợ.”

“Chắc hẳn phải có liên quan đến những con chim lợn?” Tôi tự đặt ra giả thuyết.

“Đúng thế.” Rắn trả lời. “Đứa bé đã phải trải qua hai giờ đồng hồ đau đớn mới được giải thoát. Trên đường từ phòng cấp cứu sang nhà xác, một đàn chim lợn hàng mấy trăm con từ đâu xà xuống mổ xác đứa nhỏ. Những người có mặt hôm đó đều quả quyết chưa từng nhìn thấy nhiều chim lợn đến thế trong đời. Trông chúng giận dữ, đầy thù địch. Cách chúng tấn công tàn ác như những sát thủ, chứ không còn là những con chim hiền lành chỉ biết bắt chuột. Tiếng kêu của chúng thê lương và quằn quại như hàng trăm con lợn trong lò mổ. Chúng tấn công nhau để tranh giành từng mẩu thịt, từng đường gân của xác chết, đến mức rỉa cả vào mắt, vào bụng nhau.

Bố thằng nhỏ gần như đã phát điên sau vụ đó. Ông ta thề sẽ moi họng từng con chim để đòi lại các bộ phận của đứa con tội nghiệp.” – (trích Người bắt chim lợn)

5 đánh giá cho Người Bắt Chim Lợn

  1. Mo Mo

    Cuốn sách là tập hợp những mẫu chuyện nhỏ với nhiều tình huống dở khóc dở cười của các nhân vật. Giọng văn hài hước, xen lẫn châm biếm nhẹ nhàng khiến cho người đọc đôi khi phải ngưng lại một chút để cảm nhận sâu hơn. Chính bởi tuổi đời của tác giả cũng còn trẻ nên có lẽ vì thế mà nhịp điệu cũng như bối cảnh truyện cũng trẻ trung, nhộn nhịp và đầy sức sống. Đôi khi cũng có những truyện nó cứ trôi tuột cảm xúc, đọc xong thì không còn đọng lại trong tôi bao nhiêu nữa. Nếu muốn mong hướng đến một lối viết châm biếm, dí dỏm hơn nữa thì tác giả còn cần cố gắng nhiều hơn nữa để bộc lộ cái tôi rõ ràng hơn, sâu sắc hơn và cũng mạnh mẽ hơn.

  2. Tuong Thuy Chi Luu

    Được người bạn giới thiệu nhưng đọc xong thấy hơi thất vọng, cảm thấy tác giả hơi bị quá cố gắng tỏ ra hài hước nên câu chữ bị tham lam, làm người đọc cảm thấy hơi khó chịu. Nội dung truyện thì khá ok nhưng cách viết nhiều lúc như văn nói chứ không phải là văn viết nữa, mình thì vẫn thích tập truyện ngắn xuất bản ra thì dùng ngôn ngữ văn chương hơn.

  3. TN Linh

    Những câu chuyện với cốt truyện khá lạ, đôi khi thấy nó hơi tào lao và bất cần đời, được viết với một phong cách châm biếm và hài hước. Trong đó còn có những quan niệm về cuộc sống khá trưởng thành so với lứa tuổi của Hoàng Nhật. Cách viết từng được báo chí so sánh với Murakami nhưng mình không nghĩ vậy, không phải thêm chim lợn cá mèo thì cứ là viết theo Murakami, Hoàng Nhật có một phong cách rất riêng có lẽ trưởng thành trong cách viết của báo chí. Đôi khi Hoàng Nhật còn đem cả đồ vật vào để nói thấy rất ngộ nghĩnh. Sách được trình bày gọn gàng và mình cũng rất thích bìa sách trông rất bắt mắt.

  4. Nguyễn Anh Tuấn

    Đây là cuốn sách nói về thói đời hiện đại, tác giả rất thâm thúy và tôi thực sự đầy ngạc nhiên khi tác phẩm thật sự rất châm biếm và dám nói lên về việc công bằng chính trị ( mọt đười ươi ) một cuốn sách đáng để đọc, cảm ơn tác giả. Nhà xuất bản thật sự tuyệt vời khi dám đăng lên một cuốn sách táo bạo như vậy. Bìa tuy không đặc sắc nhưng rất bí ẩn và có nhiều thứ khó giải thích bằng lời. Một quyển sách hay về nhiều mặt và hay theo nhiều hướng.

    Trân trọng.

  5. Đặng Thái Hoàng

    Tác giả là một người trẻ, những câu chuyện trong sách cũng vậy. Chúng trẻ trung, nóng hổi nhịp sống hiện đại và bám sát thực tế. Việc thanh niên, sinh viên sống chung và ngủ với nhau, cứ yêu là quan hệ tình dục được tác giả viết ra một cách rất tự nhiên, chân thật bởi đó là thực tế đời sống không thể chối cãi, ai cũng biết và lẽ ra nhiều nhà văn khác phải làm từ lâu rồi mới đúng. Cách miêu tả của tác giả rất độc đáo, nhiều hình tượng so sánh phải khiến cả những người khó tính gật gù.

    Tất cả các truyện đều có dính đến các đôi yêu nhau và tình yêu rất thực tế, không giả tạo, tác giả hẳn cũng là người có kinh nghiệm sống phong phú, đôi khi ta bất ngờ với những lời thoại của một nhân vật được viết ra bởi tác giả sinh năm 88. Chất dí dỏm và hài hước, chơi chữ và trào phúng cũng là một điểm cộng cho cuốn sách dù phải chịu khó suy nghĩ một chút , mà chính vậy lại hay hơn nhiều việc đùa cợt thô thiển.

    Tuy nhiên, phần bị ảnh hưởng của Haruki Murakami còn nhiều, những đoạn miêu tả kĩ từng chi tiết, cách ăn cách mặc, tả phụ nữ, đọc rất thích nhưng người tinh ý dễ dàng nhận ra văn phong của Murakami (mình không hề biết trước tác giả bị ảnh hưởng của nhà văn này trước khi đọc Người bắt chim lợn). Hơn nữa, phần nội dung chưa thật sâu, gây cười đấy, châm biếm đấy nhưng vẫn còn nhợt nhạt, đọc xong dễ quên. Nhưng phải nói rằng nhà văn trẻ rất có tiềm năng, chỉ cần cố gắng thêm, đào sâu suy nghĩ thì chắc chắn anh sẽ thành công vang dội!

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close